Đến ngày 1 tháng 10 năm 1931, hai tuần sau biến cố,
phần lớn người Nhật đã bắt đầu ủng hộ quân đội. Hirohito biết biến cố này đã
được dàn xếp từ trước. Ông biết ai là người bày mưu, ai ra lệnh và ai thực
hiện, ông hoàn toàn biết rõ ràng chính một số sĩ quan cao cấp đã vi phạm kỷ
luật quân đội vào năm 1908 khi ra lệnh cho quân tiến vào những khu vực nằm
ngoài quyền hạn của mình. Tuy nhiên, như đã thấy rõ trong nhật ký của Chánh trợ
lý Nara, Hirohito chủ trương chi áp dụng những hình phạt nhẹ nhất dành cho Tổng
tham mưu trưởng Lục quân và chỉ huy Quân đoàn Quan Đông.
Một tuần sau, Nhật hoàng lại tiếp tục sự đồng loã với các sĩ quan
Lục quân của mình. Cẩm Châu, một thành phố ở phía nam tình Liêu Ninh, nằm trên
tuyến đường hoả xa giữa Bắc Kinh và Phụng Thiên là vết tích cuối cùng của
chính quyền Trung Quốc ở Mãn Châu. Cuộc không kích vào thành phố này được
Hirohito phê chuẩn và là một trong những đợttấn công đầu tiên kể từ cuối chiến
tranh Thế giới I. Nara mô tả trong nhật ký của mình ngày 9 tháng 10 như sau:
Trước khi Phó tổng tham mưu Lục quân Ninomiya (Harushige)
rời Hoàng cung, tôi nói với ông ấy rằng Thiên hoàng muốn biết có phải việc mở
rộng giao tranh là không thể tránh được nếu Trương Học Lương bố trí lại quân
đội gần Cấm Châu không. Nếu việc này là cần thiết thì Thiên hoàng sẽ chuẩn tấu.
(Tướng Ninomiya) nói ông sẽ nói chuyện với Tham mưu trưởng và phi báo ngay cho
Thiên hoàng.
Như được lời của Tướng Nara tiếp sức, Ninomiya lập tức ra
lệnh chuẩn bị tài liệu họp bàn phương án ném bom Cẩm Châu. Ban Hành quân thuộc
văn phòng Bộ tổng tham mưu còn nêu rõ rằng Nhật hoàng coi chiến dịch ném bom
«chi là hành động bình thường trước diễn biến tình hình.»Nếu hiểu thoáng qua
những gì ghi trong nhật ký của Nara ngày 9 tháng 10 thì Hirohito rõ ràng đã đổi
ý trong một sớm một chiều. Trước đó, ông bày tỏ với Nara rằng ông không chấp
thuận việc Tướng Honjo công khai hạ bệ chính quyền Trương Học Lương, trong khi
ngày 08 tháng 10 ông lại nói với Nara rằng: quân đội ngoài biên ải và Bộ Ngoại
giao đang có mâu thuẫn – quân đội muốn thiết lập một chế độ Mãn Châu – Mông Cổ
độc lập và đàm phán với chế độ đó trong khi bên ngoại giao lại cho rằng điều
này không có lợi. Ta cho rằng vào thời điểm này, phe Lục quân sai. Hãy truyền ý
chỉ của ta tới tổng hành dinh Lục quân.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét