Thực ra, quốc gia đối với Hirohito không phải là một thực thể tự tồn tại độc lập, có khả năng đáp ứng các yêu cầu của cả kẻ bị cai trị và người cai trị mà nó phải có một vị vua với chức năng như ''bộ não" của cơ thể. Về điểm này, Hirohito luôn đứng giữa lý thuyết duy lý, hiện đại về quốc gia của Minobe và thuyết chuyên chế của Uesugi, luận thuyết mà dưới áp lực của quân đội đã trở thành giáo lý chính thống kể từ năm 1935.
Hirohito
cũng nhận ra rằng truyền thuyết về vị thánh sống cũng hữu ích trong
việc nâng cao tiếng nói của ông trong quá trình quyết sách và củng cố sự
trung thành với ông của quân đội. Hơn nữa, việc bãi bỏ luận thuyết của
Minobe là một cách để kiểm tra xem còn ai có ý định sửa đổi hiến pháp
Minh Trị qua diễn giải nữa hay không. Do đó ông đã cho phép Minobe,
người phủ quyết quyền lực chuyên chế của ý chí Thiên hoàng và truyền bá
rằng Nghị viện có thể tự do cho ý kiến về luật pháp, quy chế mà Thiên
hoàng ban xuống, được rời bỏ đời sống xã hội.29 Và thế là người dân Nhật
được khuyến khích tiếp tục sống với ý nghĩ Thiên hoàng là một ông thánh
sống.
Tuy thế, cá nhân Hirohito cũng không thể thoải mái với một phong trào đòi tước bỏ quyền tự do của ông, ông cũng nhận ra rằng sự tham gia của dân thường vào những cuộc tranh luận chống chính phủ về việc cắt nghĩa quốc thể có thể làm suy giảm lòng tin vào những cá nhân nắm đặc quyền quốc gia và hạ thấp cả quyền lực nhiệm màu của chính ông. Tuy nhiên ông đã không làm gì để ngăn chặn cuộc tranh cãi ầm ĩ xung quanh ngôi báu của mình để nó không leo lên tâm mức mới của sự cuồng tín. Nếu Hirohito có lúc nào nghĩ rằng những phần tử cánh hữu trong quân đội đang suy nghĩ và hành động sai lạc thì ông cũng không bao giờ đê lộ ra suy nghĩ đó. Những lòi nói nhạo báng của ông với Honjo chủ yếu thế hiện tính trung dung, sự bực bội của ông với những lời công kích của quân đội đối với các cận thần của mình và ông tin rằng thể chế hiến pháp tạo dựng dưới thời ông nội ông phù hợp với mọi loại hình chính phủ độc tài. Ông được dạy dỗ để đóng vai trò tích cực trong quyết sách về chính trị và quân sự; ông cũng muốn làm như vậy và ông biết rằng nhiều người phản bác luận thuyết của Minobe cũng đang muốn tước bỏ chính cái quyền đó của ông.
Tuy thế, cá nhân Hirohito cũng không thể thoải mái với một phong trào đòi tước bỏ quyền tự do của ông, ông cũng nhận ra rằng sự tham gia của dân thường vào những cuộc tranh luận chống chính phủ về việc cắt nghĩa quốc thể có thể làm suy giảm lòng tin vào những cá nhân nắm đặc quyền quốc gia và hạ thấp cả quyền lực nhiệm màu của chính ông. Tuy nhiên ông đã không làm gì để ngăn chặn cuộc tranh cãi ầm ĩ xung quanh ngôi báu của mình để nó không leo lên tâm mức mới của sự cuồng tín. Nếu Hirohito có lúc nào nghĩ rằng những phần tử cánh hữu trong quân đội đang suy nghĩ và hành động sai lạc thì ông cũng không bao giờ đê lộ ra suy nghĩ đó. Những lòi nói nhạo báng của ông với Honjo chủ yếu thế hiện tính trung dung, sự bực bội của ông với những lời công kích của quân đội đối với các cận thần của mình và ông tin rằng thể chế hiến pháp tạo dựng dưới thời ông nội ông phù hợp với mọi loại hình chính phủ độc tài. Ông được dạy dỗ để đóng vai trò tích cực trong quyết sách về chính trị và quân sự; ông cũng muốn làm như vậy và ông biết rằng nhiều người phản bác luận thuyết của Minobe cũng đang muốn tước bỏ chính cái quyền đó của ông.
Từ khóa tìm kiếm nhiều:
lich su nhat ban, nhật
hoàng

0 nhận xét:
Đăng nhận xét