Đáng nói là, cùng ngày, nội các đã tiến hành biểu quyết về
Hội Quốc Liên, Malđno đã viết trong nhật ký như sau:
Tôi không tán thành việc từ bỏ Hội Quốc Liên. Bọn họ hành động cứ như là sau khi rút lui, chúng ta đã đạt được điều gì đó lớn lao hoặc giả họ tin rằng bản thần sự rút lui đã là một thành công không bằng. Báo chí thì hối hả… (cố thực hiện) mục tiêu đó. Những điều này cho thấy sự nông cạn của công chúng Nhật. Sau này rồi có lúc họ sẽ nhận ra mình đã nông nổi tới mức nào.
Tôi không tán thành việc từ bỏ Hội Quốc Liên. Bọn họ hành động cứ như là sau khi rút lui, chúng ta đã đạt được điều gì đó lớn lao hoặc giả họ tin rằng bản thần sự rút lui đã là một thành công không bằng. Báo chí thì hối hả… (cố thực hiện) mục tiêu đó. Những điều này cho thấy sự nông cạn của công chúng Nhật. Sau này rồi có lúc họ sẽ nhận ra mình đã nông nổi tới mức nào.
Có lẽ Makino đã hơi cường điệu vai trò của các phương tiện truyền
thông trong việc ủng hộ cuộc chiến ở Mãn Châu nhưng ông không sai khi nói về
phản ứng thiếu óc phê phán của công chúng trước sự tuyên truyền chống Hội Quốc
Liên. Nhiều người dễ dàng bị thuyết phục ngả theo cánh tà, cánh hữu hay quay
ngoắt 180 độ. Nhưng còn ông và Nhật hoàng thì sao?
Tin tưởng vào chính sách bành trướng, bất đồng về việc nên
sử dụng quyền hạn của triều đình ra sao để kiềm chế quân đội và lo sợ về sự bất
ổn trong nước là tất cả những gì đằng sau sự nhân nhượng của triều đình đối với
hoạt động lấn chiếm của quân đội. Là người đặc biệt nhạy cảm với nỗi lo sợ này,
Makino đã đột ngột ngừng ủng hộ sự hợp tác Nhật – Anh – Mỹ khi phải đối mặt với
những tín đồ của học thuyết Monroe ở châu Á.
Thay vì đối đầu với phe Lục quân, ông lại từ bỏ sự tin
tưởng từ lâu vào hệ thống Hiệp ước Versailles – Washington. Ông ủng hộ quyết
định của Hirohito từ bỏ Hội Quốc Liên mà chính ông là người góp phần xây dựng.
Hirohito và Makino, những người đứng đầu chính thể, xét về mặt nào đó đã trở
thành những kẻ bội giáo đầu tiên trong một thập kỷ bội giáo.
Đọc thêm tại:

0 nhận xét:
Đăng nhận xét