Những lý do khác khiến Nhật không muốn nêu rõ mục đích chiến tranh như đã từng làm trong ba cuộc chiến tranh với ngoại bang khác mang ý nghĩa tinh thần nhiều hơn. Dù sau thì vẫn tồn tại một luận thuyết thần học chính thức với vô số tín đồ – các giáo sư đại học, các tăng lữ Phật giáo dòng Zen và Nhật Liên tông, các quan chức chính phủ, với lời diễn giải rằng Nhật hoàng là một vị thánh sống, hậu duệ của Amaterasu Omikami; Nhật Bản là hiện thân của đạo đức và công lý; theo định nghĩa thì các cuộc chiến tranh của Nhật đều là chính nghĩa và nước Nhật không bao giờ gây chiến. Vì vậy, việc cố gắng hình thành «đạo trung quân» (kodo) ờ Trung Quốc và khiến người dân nơi đây thần phục sự chiếm đóng của Thiên hoàng nhân từ bằng cách «sát sinh nhân đạo» – tức là giết một số ít những kẻ gầy rối để nhiều người khác được sống – chính là ơn mưa móc đối với những người dân bị chiếm đóng chứ không thể gọi là sự bành trướng thực dân.
Hiển
nhiên, những kè kháng cự phải được làm cho tinh ngộ. Nhung về mặt chính
thức thì không có chiến tranh mà chi là những «sựkiện» mà thôi. Hệ quả
là ngay từ đâu cuộc chiến tranh, chính phù Nhật đã thường xuyên gọi «sự
kiện Trung Quốc» là cuộc đấu tranh thiêng liêng hay thánh chiến
(seisen). Cuộc đấu tranh càng kéo dài bao nhiêu thì những nhà lý luận
càng muốn sử dụng nhiều thuật ngữ «thánh chiến bấy nhiêu vì danh từ này
thế hiện một sứ mệnh quốc gia là đoàn kết thế giới dưới sự cai trị nhân
từ của Thiên hoàng (hakko ichi’u), có như vậy tinh thần của ngài và của
Amaterasu Omikami uy nghiêm mới đuực soi sáng toàn vũ trụ. Đầu tháng 11,
chiến sự ở Trung Quốc khiến Thủ tướng Konoe, Nhật hoàng, bộ tham mưu
Lục quân và Hải quân thấy rõ ràng cần phải có một cơ cấu chi huy tối cao
hợp lý, hiệu quả hơn để kiểm soát các lực lượng trên chiến trường và
triển khai chính sách quốc gia. Một Ban kế hoạch chính phù đã được thành
lập vào tháng 10. Ngày 27, với dề xuất của Konoe, Hirohito hạ chỉ thành
lập «Đại bản doanh Thiên hoàng» (daihoriei) trong Hoàng cung, một công
cụ quân sự thuần túy để ông thực thi vai trò hợp hiến của mình là người
chi huy tối cao để Lục quân và Hải quân có thể hành động nhịp nhàng hơn.
Kể từ đó cứ mỗi tuần vài ngày và kéo dài vài giờ trong buổi sáng, hai
tổng tham mưu trưởng, Bộ trưởng Lục quân và Hải quân, chủ nhiệm các ban
hành quân và chánh trợ lý của Hirohito lại bàn bạc công việc ngay tại
Hoàng cung. Với tổng số nhân sự chi hơn 200 người, Đại bản doanh Thiên
hoàng ban đầu giống như một nhóm sĩ quan ô hợp hơn là một tổ chức hữu
hiệu để điều hành chiến tranh và điều phối chính trị, chiến lược như
Konoe ban đầu mường tượng.
Từ khóa tìm kiếm nhiều:
dat nuoc nhat ban, Nhật
hoàng hirohito

0 nhận xét:
Đăng nhận xét