Sau đó, Chánh trợ lý của tôi, Honjo, có trao cho tôi một bản kế hoạch do Yamashita Hobun soạn thảo, trong đó Yamashita yêu cầu tôi cử một thấm vẩn viên tới vì ba lãnh tụ quân nổi dậy đang định tự sát. Nhưng tôi nghĩ nếu cử một thẩm vấn viên tới thì sẽ làm cho bọn họ có cảm tưởng rẳng mình đã hành động theo đúng lương tâm và đáng được tôn trọng…
Vì vậy, tôi bác bỏ đề xuất của Honjo và (thay vào đó) ra lệnh trấn áp. Tôi không nhận được báo cáo nào rằng các tướng lĩnh phụ trách các vấn đề quân sự đã tới và thúc giục quân nổi dậy đầu hàng.
Khi Hirohito ra lệnh trấn áp lập tức quân nổi dậy vào sáng 26 tháng 2, ông đã rất tức giận vì quân nổi dậy sát hại những cố vấn thân cận nhất của mình cũng như việc các sĩ quan quân đội cao cấp trì hoãn tiến hành các biện pháp trấn áp. Sang ngày thứ hai, Bộ trưởng Công thương Machida được giao kiêm thêm chức vụ bộ trưởng tài chính. Ông này tỏ ra lo lẳng rằng sự hoảng loạn, hỗn độn về kinh tế có thể trở thành một lý do, cho dù không phải là lý do chính khiến Nhật hoàng hành động. Từ đó trở đi, Hirohito cảm thấy mỗi giờ trì hoãn thêm đều gây tổn hại đến hình ảnh của nước Nhật trên trường quốc tế.
Kể từ Biến Cố Mãn Châu, Nhật hoàng đã liên tiếp đụng độ với giới Lục quân trong vấn đề quyền hành của ông bị vi phạm nhưng chưa bao giờ về các chính sách thiết yếu. Đôi khi, đồng thời với sự gia tăng quyền lực của quân đội, ông đã mang quan điểm chính trị riêng của mình áp đặt vào quá trình quyết sách, giống như ông đã từng làm trước đây dưới thời nội các Hamaguchi. Cuộc binh biến ngày 26 tháng 2 dạy cho ông và quan thủ ấn Yuasa về tầm quan trọng của việc thực thi đây đủ quyền chi huy tối cao của Nhật hoàng khi tình hình đòi hỏi, đặc biệt là từ tháng 3 năm 1936 đến tháng 6 năm 1940. Bất chấp việc Honjo chống đối, Hirohito đã có được sự hậu thuẫn và áp dụng được đường lối của mình khi giữ vững lập trường. Sự quyết đoán của ông đã chấm dứt đột ngột một thời kỳ trong đó các «sĩ quan trẻ» cuồng tín định lợi dụng ông làm chiêu bài cải cách để làm suy yếu một cơ cấu quyền lực mà họ không thể nắm trong tay. Tuy nhiên, Hirohito đã học được chính xác cách thao túng cơ chế đó trong hầu hết các trường hợp và tình huống.
Quá trình quyết sách đã tích tụ trong đó những bí mật, thói quanh co, thiếu phương hướng thông tin rõ ràng, sự mơ hồ trong xây dựng chính sách và những hành vi thao túng mạng lưới thông tin, nói tóm lại là sự mông muội, hiểu nhầm và nhu câu muôn thuở cần đàm phán để có sự đồng thuận của giới chóp bu. Đó chính là lề lối làm việc của Tokyo, của Nhật hoàng. Vậy là một lần nữa, ông lại nhắc nhở cho tất cả những thế lực đương quyền rằng ông chính là lý do để cơ chế vận hành suôn sẻ.
Từ khóa tìm kiếm nhiều:
chien tranh nhat ban, Nhật
hoàng hirohito

0 nhận xét:
Đăng nhận xét