Một khi toàn dân đã ngả theo hướng bài ngoại chống Trung Quốc,
chống phương Tây và ủng hộ việc chiếm đóng Mãn châu thì cơ hội duy nhất để kiểm
soát quân đội nằm trong tay phe triều đình. Nếu Hirohito và các cận thần giữ
vững lập trường thì xu hướng ngả theo Học thuyết Monroe về châu Á, một cách gọi
mỹ miều về quyền bảo hộ châu Á trước phương Tây của Nhật, có thể đã được duy
trì.
Nhưng phe triều đình và những người ủng hộ phe này cũng có xu
hướng nhìn nhận những vấn đề quốc tế dưới góc độ kỳ thị đối lập, bất đồng ngay
giữa bản thần họ về đường hướng phải đi cũng như là những kè đây cơ hội. Kết
quả là họ đã bắt tay với phe Lục quân.
Một chính sách bành trướng quân sự và kinh tế vào lục địa châu Á
chống lại các đại cường quốc sẽ dễ thực hiện hơn bẵng cách phát triển ra nước
ngoài. Nội các của Saito có mặt trên chính trường khi phương Tây công nghiệp
đang được đặc trưng bởi những hệ thống tổ chức quốc gia và hệ tư tưởng rất khác
nhau.
Ở Đức, Hitler và Đảng Quốc xã của ông ta, một phong trào mang
tính cách mạng, vô chính phủ và phân biệt chủng tộc nhất từng có ở châu Âu,
đang rập gót thẳng tiến tới quyền lực vào tháng Giêng năm 1933. Mưu, đồ rõ ràng
của Hitler là hủy hoại hệ thống Versailles và tích luỹ sức mạnh quân sự của Đức
để chuẩn bị chiến tranh.
Ở Anh, Đảng Bảo thủ có sự đối nghịch rõ ràng với Nhật Bản trong
vấn đề kiểm soát thị trường Trung Quốc. Trong Hội nghị Kinh tế Thiên hoàng ở
Ottawa năm 1932, Đảng Bảo thủ tỏ ra thiên về chủ nghĩa bảo hộ và quyết tâm
thành lập một khu vực đồng bảng Hoàng gia Anh được bảo hộ bằng chế độ thuế quan
ưu đãi dành cho các thành viên của Đế chế Anh.
Đọc thêm tại: http://timhieunuocnhat.blogspot.com/2015/06/thu-tuong-saito-cung-thien-can-khong-kem.html
Từ khóa tìm kiếm nhiều:
dat nuoc nhat ban, Nhật
hoàng hirohito

0 nhận xét:
Đăng nhận xét