Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2015

Trách nhiệm của Hirohito

          Hirohito học luật quốc tế từ Tachi Sakutaro và ông biết rằng Nhật đã ký kết (nhưng không thông qua) công ước Geneva năm 1929 về Hiệp ước Tù binh chiến tranh, ông cũng đã đọc điều khoản kêu gọi tôn trọng luật pháp quốc tế trong chiếu thư của ông và cha mình. Nhưng ông không hề ban ra mệnh lệnh nào cho lực lượng vũ trang của mình nhằm mục đích ngăn ngừa thảm sát hay ngược đãi tù nhân Trung Quốc. Sự bỏ sót này phản ánh một khuynh hướng lan tràn trong nhiều người thuộc giới quan liêu, trí thức và cánh hữu ở Nhật trong những năm 1930 khi coi luật pháp quốc tế chi đơn thuần là sự bịa đặt của phương Tây. Đối với họ, quy định của luật pháp quốc tế là thứ mà kể từ cuối Chiến tranh Thế giới I, Anh và Mỹ đã muốn soạn thảo và phổ biến vì những luật lệ đó chi phục vụ mục đích của họ chứ không phải của Nhật Bản.

Trách nhiệm của Hirohito

         Đối với nhiều người Mỹ, châu Âu và châu Á, yếu tố từ những hành động chiến tranh của Nhật Bản hơn bất cứ điều gì khác đã tạo nên một kiểu mẫu người Nhật vô lương tâm, tàn bạo, một kiểu mẫu chưa bao giờ hoàn toàn bị lãng quên hay tha thứ, đó là sự tàn ác và ngược đãi đối với tù binh chiến tranh.2 Đằng sau sự tàn ác đó chính là sự khước từ áp dụng luật pháp quốc tế ở Trung Quốc vì điều đó xoá bỏ sự dính dáng trách nhiệm của Hirohito. Chi mình ông được tự do hành động trong vấn đề này và cần phải hành động nhưng đã không hành động. Nếu ông can thiệp và cương quyết đòi hỏi phải thiết lập luật lệ hay thậm chí là một tổ chức để xử lý tù binh chiến tranh thì kết quả hẳn đã khác.
        Hirohito phải gánh trách nhiệm trực tiếp đối với việc sử dụng khí độc, một vũ khí gây ra cái chết của nhĩều binh lính cũng như thường dân Trung Quốc và Mông Cổ. Trước khi sự kiện Trung Quốc biến thành một cuộc chiến tranh toàn diện, ông đã chuẩn tấu việc điều động đến Trung Quốc nhân lực và thiết bị để tiến hành chiến tranh hóa học. Điều 171 Hiệp ước hòa bình Versailles và các thỏa thuận quốc tế khác mà Nhật Bản ký kết sau Chiến tranh Thế giới I cẩm sửđụng hơi độc, kể cả hơi cay. Nhưng quân đội Nhật đã sẵn sàng vi phạm lệnh cấm này khi đối mặt với một đối phương thấp kém hơn về mặt công nghệ. Và rõ ràng là cả Hirohito cũng vậy. Chỉ thị dâu tiên của ông cho phép sử dụng vũ khí hóa học được ban hành ngày 28 tháng 7 năm 1937 và được Tổng tham mưu trưởng Lục quân, Hoàng thân Kan’in truyền đi. Trong đó có nói bằng cách chi viện cho khu vụt Bâc Kinh – Thiên Tân, các khanh có thể sử dụng hơi cay trong thời điểm thích hợp. Một thánh chi thứ hai, ban ra ngày 11 tháng 9 năm 1937 và cũng được truyền đạt qua Hoàng thân Kan’in, cho phép triển khai tới Thượng Hải một số đơn vị chiến tranh hóa học đặc biệt. Các mệnh lệnh này đã cho phép ngay từ đâu, ban đâu chi là những thử nghiệm trên quy mô rất nhỏ nhưng cho đến mùa xuân và hè năm 1938 đã là việc sử dụng tràn lan khí độc trên các chiến trường chính ở Trung Quốc và Mông Cổ.


Từ khóa tìm kiếm nhiều: nuoc nhat ban, nhật hoàng
 

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015

Cuộc họp với Nhật hoàng vào đêm hôm 5 tháng 9


     Rõ ràng vào lúc đó Hirohito có nhiều lựa chọn, ông có thể trì hoãn tiến trình phát động một cuộc chiến tranh mới bằng cách tập trung vào cuộc chiến đang diễn ra. Ông cũng có thể điều thêm vào Trung Quốc những quân đoàn lớn dọc theo khu vực biên giới Mẫn Châu – Liên Xô. ông cũng cỏ thể chọn cách hưởng lợi thương mại từ cuộc chiến tranh ở châu Âu bằng cách đứng ngoài cuộc trong thời điểm đó như Luân Đôn và Washington đã cảnh báo.

Cuộc họp với Nhật hoàng vào đêm hôm 5 tháng 9

     Điều đó cũng có nghĩa là phải dừng bước tiến về phía nam và rút quân khỏi khu vực Đông Nam Á bị thực dân chia cát, từ đó mất đi cơ hội thâu tóm vùng Đông Ấn thuộc Hà Lan. Một số sĩ quan cao cấp nhất của Hải quân tỏ ra nghi ngại sâu sắc về việc tiến vào Đông Dương và tất cả số này sẽ tán thành nếu Nhật hoàng ra một quyết định như vậy.
     Một văn kiện không có tiêu đề trong tài liệu của Takagi Sokichi thuật lại cuộc họp với Nhật hoàng vào đêm hôm 05 tháng 9. Nếu đối chiếu tài liệu này với các bằng chứng cận đại khác thì có thể hình dung được điều gì đã thật sự diễn ra trong đêm Hirohito chính thức phê chuẩn quyết định phát động chiến tranh dưới những điều kiện nhất định. Không giống như những lời ghi trong nhật ký của Kido và Konoe hay những “ghi chép” của Sugiyama, ghi chép của Takagi không chi gồm những lời quở mắng dây giận dữ của Nhật hoàng đối với Sugiyama mà cuối củng còn cả những lời trao đổi quan trọng của ông với Konoe: người duy nhất trong phòng có trách nhiệm hợp hiến là cố vấn cho Nhật hoàng.
     Nhật hoàng: Trường hợp chúng ta buộc phải khai chiến, liệu quần ta có khả năng chiến thắng không?
     Sugiyama: Có thưa bệ hạ
     Nhật hoàng: Vào thời điểm diễn ra sự kiện Trung Quốc, quân đội đã nói với ta rằng chúng ta có thế chấm dứt chiến tranh ngay sau khi giáng cho quân địch một đòn với ba sư đoàn. Sugiyama, khanh lúc đó chính là bộ trưởng Lục quân…
     Sugiyama: Trung Quốc là một lãnh thổ rộng lớn có nhiều ngõ vào và ra và chúng thần đã gặp phải nhiều khó khăn lớn không lường trước… (dấu chấm lửng trong bản gốc)
     Nhật hoàng: Chẳng phải lân nào ta cũng nhắc nhờ khanh trước về những vấn đề đó hay sao? Sugiyama, phải chăng khanh đang dối gạt ta?
     Sugiyama: Nếu Bệ hạ cho phép, thần mới dám thưa.
     Nhật hoàng : Nói đi.
     Sugiyama: Khả năng chiến thắng đối với quân đội đóng tại đây là 100% …
     Tôn Từ dạy rằng trong chiến tranh giữa các nước có sức mạnh tương đương thì rất khó có thể tính toán được thắng lợi. Tuy nhiên, giả sử có một người Ốm mà ta bỏ mặc người đó thì chắc chân người này sẽ chết. Nhưng nếu thày thuốc chấn bệnh và nói có 70% sống với điều kiện người bệnh được mổ thì chẳng lẽ bệ hạ không nghĩ rằng ta cũng nên thử phẫu thuật xem sao ư?
     Còn nếu sau khi mổ rồi mà người bệnh chết thì ta mới có thể nói đó mà số mệnh. Đầy chính là tình thế mà ta đang đối mặt hiện nay… Nếu để lãng phí thời gian, đế thời gian trôi đi và ta buộc phải tham chiến khi đã quá muộn thì ta sẽ không thể làm gì được nữa.
     Nhật hoàng: Được, ta hiếu, (ông đáp lời có vẻ tươi tỉnh hơn).
     Konoe: Liệu thần có thế tuyên bố các thay đổi trong chương trình nghị sự ngày mai? Bệ hạ dạy phải làm sao ạ?
     Nhật hoàng: Không cân phải thay đối gì cả.
     Konoe không tin vào triết lý của Nagano và đã trao cho Nhật hoàng một cơ hội cuối để  sửa đổi bản đề cương. Nhưng Hirohito đã bị những lập luận hiếu chiến của Nagano và Sugiyama thuyết phục và lờ đi.

Từ khóa tìm kiếm nhiều: dat nuoc nhat ban, Nhật hoàng hirohito

Phòng tuyến cuối cùng cho sự tồn vong dân tộc


        Người đối thoại với Đô đốc Takagi biết đích xác ông muốn nói gì qua câu “phòng tuyến cuối cùng cho sự tồn vong dân tộc”, đó là hệ thống chiến lược các căn cứ, tiền đồn, sân bay, công sự, thuộc địa của Hải quằn và Lục quân ở các đảo lân cận, những lực lượng bảo vệ nguồn nguyên liệu thô mà Nhật bản không có trong nước cũng như bảo vệ những con đường hàng hải để chuyên chở những nguyên liệu thiết yếu này. “Phòng tuyến” này cũng bao gồm lụt lượng phòng thủ trong nước và trên lục địa là một số khu vực duyên hải trải dài về phía nam mà từ đây phi cơ của địch có thế tấn công các tuyến đường hàng hải nối liền các thuộc địa giàu tài nguyên ở Đông Nam Á với Nhật Bản.

Phòng tuyến cuối cùng cho sự tồn vong dân tộc

         Ngày 08 tháng 8, Đô đốc Takagi có một cuộc nói chuyện khác với đại diện của triều đình Matsudaira Yasumasa, chánh thư ký của Kido, vẫn với đề tài về phương án của Nhật có thể được bàn trong phiên nghị triều sắp tới:
       Matsudaira: Hôm trước, tôi có cảm giác sau cuộc họp giữa Tổng tham mưu trưởng Hải quân (Đô đốc Nagano Osami) với Thiên hoàng rằng bây giờ đã quá muộn để tránh cuộc chiến tranh với Mỹ cho dù đây sẽ là một cuộc chiến đẫm máu nhất.
       Takagi: Chắc chắn không phải vậy. Tôi không biết (Nagano) nói gì nhưng tôi không thể tưởng tượng được rằng ông ấy lại báo cáo như vậy. Theo quan điểm của tôi, nếu Nhật Bản đế thời gian trôi đi trong khi vẫn phải chịu sức ép do thiếu thốn nguyên liệu (cấm vận xăng dầu), chúng ta sẽ phải dâu hàng khi còn chưa kịp tham chiến. Nếu tấn công ngay bầy giờ thì cục diện chiến tranh về quân sự là có thế tính toán được và không đến nỗi tuyệt vọng. Nhưng nếu ta chần chừ thì tình thế sẽ càng bất lợi cho ta hơn. Matsudaira: Hoàng thân Takamatsu cũng nối thế.
         Bế tắc trong cuộc tranh đấu vô vọng với Anh, Mỹ và chế độ Hà Lan ờ Batavia, tất cả đều hợp lại dựng lên những rào cản chống lại sự bành trướng của Nhật Bản, nội các Konoe đành công khai chi trích cuộc “bao vây ABCD”. Nhân vật chủ chiến Takagi kêu ca về nỗi khốn khó của Nhật do cấm vận xăng đầu và bế tắc trong đàm phán Nhật – Mỹ. Tương tự là Nhật hoàng, người hiểu rõ những lập luận khoa học, có học vấn, có số liệu thống kê dẫn chứng và thích sự phân tích rõ ràng, chi tiết của các chuyên gia có năng lực. Hirohito đứng về phe Takagi và Hải quân, đồng thời không hề tỏ ra nhân nhượng khi đổ lỗi tình thế khó xử của Nhật Bản cho sự phá sản trong chính sách xâm lấn liên miên đối với Trung Quốc và bây giờ là Đông Nam Á của nội các Konoe. Tuy nhiên, theo lời Kido, ông vẫn muốn: “chắc chắn hơn về thắng lợi trước khi ông sẵn sàng (đưa) đất nước ra trận”.

Từ khóa tìm kiếm nhiều: đất nước nhật bản, nhật hoàng