Điều ước Chín nước và Hiệp ước Hải quân Luân Đôn như sau:
Các lãnh đạo Ý đã trình bày một cách hết sức can đảm và thẳng thắn lý do vì sao
nước Ý phải mở rộng. Các chính trị gia Đức đã tuyên bố công khai trong chương
trình Quốc xã vì sao nước Đức cần thêm lãnh thổ. Chỉ riêng ở Nhật là còn thiếu
sự thẳng thắn này. Konoe phát hiện ra lý do của sự thiếu sót này nằm ở những
«chuẩn mực Anh – Mỹ… đang lan tràn trong toàn bộ tư tưởng của người Nhật, từ đó
cùng cố «những thể chế được dựng nên để bảo vệ trật tự hiện có.
Tuy vẫn thường bị nguyên lão Saionji chi trích vì những tư
tưởng cứng rắn này nhưng Konoe vẫn được Hirohito tin cậy. Không có bằng chứng
cho thấy Konoe đã gây ảnh hưởng khiến Nhật hoàng quyết định rút khỏi Hội Quốc
Liên nhưng từ lâu Hirohito đã tiếp xúc nhiều với quan điểm cho rằng các đại
cường quốc đều có động cơ phân biệt chủng tộc thù nghịch và luôn muốn ngăn cản
Nhật Bản vươn lên hàng ngũ của một cường quốc thống trị ở châu Á.
Hơn nữa, chúng ta đều biết tư tưởng của Konoe thật sự có
ảnh hưởng đến những quan lại thần cận với Nhật hoàng nhất, cũng như những nhân
vật tai to mặt lớn khác mà những người này buộc phải cộng tác trong vai trò
tham gia xây dựng sự đồng thuận.
Tuy vậy, xét cho cùng thì những suy xét chính trị ngắn hạn
đã khiến Hirohito về hùa với phe Lục quân. Hirohito nhận thấy và ngày một vững
tin rằng hầu hết các quốc gia đều đã chấp nhận việc đã rồi mà Nhật Bản gây ra.
Cho đến lúc đó, chưa cường quốc phương Tây nào công nhận Mãn Châu quốc nhưng
cũng chưa có nước nào bắt Nhật Bản phải chịu sự trừng phạt kinh tế vì hành động
xâm lược đó.
Theo quan điểm của Hirohito thì việc cần làm nhất là ổn định tình hình
chính trị trong nước, vốn đã bị lung lay do những vụ ám sát thủ tướng, tấn công
các quan cận thần của nhà vua và âm mưu đảo chính không thành. Đây là một ưu
tiên buộc ông tránh đối đầu với các chỉ huy của Quân đoàn Quan Đông, đội quân
bảo vệ Mãn Châu quốc.”
Từ khóa tìm kiếm nhiều:
chien tranh nhat ban, Nhật
hoàng hirohito

0 nhận xét:
Đăng nhận xét