Đối với những người Nhật cảm thấy những quần đảo nước mình
và thuộc địa Triều Tiên cần một vùng lãnh thổ «đệm» để đề phòng Cộng sản Liên
Xô và một đất nước theo chủ nghĩa bài đế quốc như Trung Quốc thì ý tưởng về một
quốc gia Mãn Châu «độc lập» rất có sức thu hút. Những kẻ bảo vệ Mãn Châu quốc
còn viện dẫn những lợi thế kinh tế to lớn từ nguồn tài nguyên khổng lồ của miền
đất này.
Dần dần, Mãn châu quốc sẽ trở thành một không gian sống,
cung cấp đất đai, nhà ở và lương thực cho người dân nông thôn Nhật Bản, trong
khi than, sắt và nông phẩm từ nơi này sẽ giúp kinh tế Nhật Bản tăng trưởng,
nhảy vọt để từ đó sẵn sàng cho bất kỳ cuộc chiến tranh trường kỳ nào sau này
với Mỹ.
Ý tưởng biến nước Nhật quân chủ thành một «đế quốc» kinh tế
tự tại có thể đánh bại những kẻ thù thực dân phương Tây về mặt quân sự ở châu Á
ở một cấp độ nào đó, là sự nhai lại của «Chủ nghĩa Monroe châu Á »mà nội các Terauchi
đã theo đuổi trong suốt chiến tranh Thế giới I. Tuy nhiên, chủ quyền tuyệt đối
này chi có đượcsự hưởng ứng rộng rãi của công luận khi các đại cường quốc
phương Tây bị xem là đã cố tình bắt chẹt Nhật Bản.
Khả năng tự cung tự cấp cũng rất hấp dân đối với giới tư
bản Nhật trong thời điểm họ đang tìm cách giảm bớt sự lệ thuộc vào tài nguyên
và công nghệ nước ngoài cũng như chuyển hướng đầu tưtrong nước từ công nghiệp
nhẹ sang công nghiệp nặng và hóa chất.
Trong số rất nhiều những bài diễn thuyết ngoa ngôn, vụ lợi
về tình hình quốc tế mà các lãnh tụ tinh thần Nhật Bản đưa ra trong thời gian
diễn ra biến cố, không lời nào có hiệu quả hơn trong việc tận dụng sự ủng hộ
của giới Lục quân hơn là việc miêu tả vùng đất Mãn Châu – Mông Cổ như một huyết
mạch kinh tế, chiến lược và tinh thần hay «phương thức duy nhất để sinh tồn»
của Nhật Bản. Cụm từ ẩn dụ «huyết mạch» được Matsuoka sử dụng đầu tiên đã khơi
gợi tinh thần yêu nước rộng khắp.
Từ khóa tìm kiếm nhiều:
lich su nhat ban, nhật
hoàng

0 nhận xét:
Đăng nhận xét