Hirohito trao đổi với Đại bản doanh Thiên hoàng bằng các câu hòi dò xét, những lời quở trách và cẩn thận nhắc đi nhắc lại những chỉ thị và câu hỏi của mình cho các tham mưu trưởng và bộ trưởng quân đội. Dần dân, ông cũng hiểu được cách tận dụng vị trí của mình để gây áp lực tâm lý liên tục lên nhũng người này. Ông thường hành xử chừng mực, giống với phong thái lịch lãm của George c. Marshall nhiều hơn so với George s. Patton. Tuy vậy, nhũng «câu hỏi» của ông có giá trị ngang với những mệnh lệnh và không được phép coi nhẹ. Có lúc, ông cũng vấp phải sự phản đối khi muốn thực hiện những thay đổi trong quyết định hành quân nhung chi cần hơi cả quyết là ông lại lấn lướt cho dù điều đó có nghĩa là các tổng tham mưu trưởng phải gạt đi mong muốn thực thi chính sách khác của các trưởng phòng và trưởng ban quân hành quan trọng. Nói tóm lại, các tham mưu trưởng phải chịu trách nhiệm trước một Nhật hoàng năng nổ, tích cực, tóm lại là không thể phát động cuộc chiến tranh Trung Quốc theo ý họ. Các Bộ trường Lục quân và Hải quân cũng vậy. Họ bị Hirohito thẩm vấn và đôi lúc phải hứng chịu sự giận dữ của Nhật hoàng.
Hơn nữa, vào những thời điểm trọng yếu có chứng cớ ghi chép cẩn thận, Hirohito không chi đích thân tham gia, nhiều khi là hàng ngày, vào việc xây dựng chiến lược, quyết định kế hoạch, thời điếm … của các chiến dịch quân sự mà còn can thiệp vào các sự kiện đang diễn biến trên chiên trường và tạo ra những thay đối mà nếu không có sự can thiệp của ông sẽ không thể xáy ra. Ông còn giám sát và thậm chí có lúc bình luận về các mệnh lệnh mà các chì huy chiến trường truyền đạt tới cấp dưới, mặc dù không ai rõ ông có can thiệp sâu vào công việc này không.
Các buổi báo cáo không chính thức của nội các được tổ chức ngay từ khi Hirohito lên nối ngôi được Đại bản doanh Thiên hoàng chỉ thị tăng cường từ cuối năm 1937 trờ đi nhằm thường xuyên hỗ trợ Hirohito trong vai trò người chỉ huy tối cao. Nói chung, các buổi họp không chính thức này là các cuộc vấn đáp trong đó Nhật hoàng hỏi (gokamon) và những người tham dự trả lời. Thành viên chủ yếu là các tổng tham mưu trưởng và một số bộ trưởng trong nội các. Đôi khi cũng có các phiên họp chính thức hơn trong đó Nhật hoàng sẽ lặng lẽ nhận báo cáo bằng văn bản hay bằng lời (Joso) của các bộ trường hay sĩ quan quân sự cao cấp. Trong các phiên báo cáo kiểu naiso, các thông tin và ý tưởng trao đổi sẽ được chuyên thành thảo luận chính sách, chiến lược, các vấn đề chiến thuật và các quyết định đưa ra theo kiểu ‘đồng thuận’ của người Nhật, mà kết quà là những quyết định của nội các chỉ là những «thành phẩm» được nhào nặn từ trước phản ánh suy nghĩ của Hirohito và vì thế hiếm khi được sửa đổi.
Từ khóa tìm kiếm nhiều:
lich su nhat ban, nhật
hoàng

0 nhận xét:
Đăng nhận xét