Một mặt trận thống nhất của các tổ chức cánh hữu được hình thành, quyết tâm "Đả đảo!" các tư tưởng của Mỹ và châu Âu và "Hoan nghênh" sự hình thành các thể chế Nhật Bản trên cơ sở các nguyên lý trung quân.
Về mặt học thuyết, một trong những tội chính của Minobe trong mật giới Lục quân và những kẻ đâu cơ chính trị là việc ông khẳng định (một cách chính xác) rằng quyền chi huy tối cao của Nhật hoàng không phải là chức trách của các bộ trưởng nhà nước.
Bởi
vậy mà "phạm vi áp dụng" của điều khoản này phải được Nghị viện hạn chế
chặt chẽ nếu như Nhật Bản muốn có một chế độ "hai nhà nước", có luật
pháp, quy chế đước xây dựng từ các luồng tư tưởng độc lập. ông cảnh báo
rằng trong trường hợp quá khích, quyền lực của quân đội có thể «kiểm
soát chính phủ và sẽ không thể hạn chế được tổn thất do quân đội gây ta.
Minobe không chi dừng lại ở việc chì trích quân đội vì đã can thiệp vào công việc quốc gia mà ông còn diễn giải Điều 3 trong hiến pháp Minh Trị "Thiên hoàng là thiên tử và bất khả xâm phạm" theo ý nghĩa đơn giàn là theo luật, Nhật hoàng sẽ không bị xét xử vì những quyết định của mình trong công việc quốc gia. Nếu Nhật hoàng được phép tự đo điều hành nền chính trị theo ý mình thì người không thể mong muốn rằng mình sẽ không bị trói buộc về trách nhiệm và kết quả tất yếu là sẽ làm tồn hại đến thanh danh của Hoàng tộc. Nói cách khác, Minobe cho rằng hiến pháp Nhật bản có đề ra những giới hạn về quyền lực của nhà vua cho dù bản thân Nhật hoàng là bất khả xâm phạm. Vì không muốn coi Nhật hoàng là người trị vì "tuyệt đối" với trách nhiệm chính trị, Minobe đã đưa ra lập trường phản đối quan niệm vương trị trực tiếp và chuyên chế mà các lãnh đạo quân đội ủng hộ. Ngoài ra, Minobe còn lập luận thêm rằng các chiếu chi của vua về các vấn đề quốc gia không phải là thiên ý và bất khả xâm phạm mà có thê’ bị Nghị viện và quốc dân góp ý, phê bình. Chi có những chiếu thư về các vấn đề luân lý và không có chữ ký của các bộ trưởng quốc vụ viện mới không thể bị bàn cãi.
Với mong muốn mọi việc phải diễn ra hoàn toàn theo ý mình, nhiều lãnh đạo quân đội đã phản đối Minobe bẳng cách lật lại một lý thuyết trong hiến pháp về quyền thiêng liêng có ý nghĩa hoàn toàn đối lập với các khái niệm "thiêng liêng" và "bất khả xâm phạm'. Họ tìm thấy cách diễn giải Điều 3 mà họ đang cần trong lời lẽ của Uesugi
Minobe không chi dừng lại ở việc chì trích quân đội vì đã can thiệp vào công việc quốc gia mà ông còn diễn giải Điều 3 trong hiến pháp Minh Trị "Thiên hoàng là thiên tử và bất khả xâm phạm" theo ý nghĩa đơn giàn là theo luật, Nhật hoàng sẽ không bị xét xử vì những quyết định của mình trong công việc quốc gia. Nếu Nhật hoàng được phép tự đo điều hành nền chính trị theo ý mình thì người không thể mong muốn rằng mình sẽ không bị trói buộc về trách nhiệm và kết quả tất yếu là sẽ làm tồn hại đến thanh danh của Hoàng tộc. Nói cách khác, Minobe cho rằng hiến pháp Nhật bản có đề ra những giới hạn về quyền lực của nhà vua cho dù bản thân Nhật hoàng là bất khả xâm phạm. Vì không muốn coi Nhật hoàng là người trị vì "tuyệt đối" với trách nhiệm chính trị, Minobe đã đưa ra lập trường phản đối quan niệm vương trị trực tiếp và chuyên chế mà các lãnh đạo quân đội ủng hộ. Ngoài ra, Minobe còn lập luận thêm rằng các chiếu chi của vua về các vấn đề quốc gia không phải là thiên ý và bất khả xâm phạm mà có thê’ bị Nghị viện và quốc dân góp ý, phê bình. Chi có những chiếu thư về các vấn đề luân lý và không có chữ ký của các bộ trưởng quốc vụ viện mới không thể bị bàn cãi.
Với mong muốn mọi việc phải diễn ra hoàn toàn theo ý mình, nhiều lãnh đạo quân đội đã phản đối Minobe bẳng cách lật lại một lý thuyết trong hiến pháp về quyền thiêng liêng có ý nghĩa hoàn toàn đối lập với các khái niệm "thiêng liêng" và "bất khả xâm phạm'. Họ tìm thấy cách diễn giải Điều 3 mà họ đang cần trong lời lẽ của Uesugi
Từ khóa tìm kiếm nhiều:
nuoc nhat ban, nhật
hoàng

0 nhận xét:
Đăng nhận xét