Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

Việc sử dụng vũ khí hóa học trong chiến tranh

       Hơi độc là một loại vũ khí mà Hirohito, Đại bàn doanh Thiên hoàng và bộ chi huy tối cao nắm quyền kiểm soát chặt chẽ, hiệu quả trong suốt toàn bộ cuộc chiến tranh Trung Quốc. Các đơn vị tiền tuyến không bao giờ được tự ý sử dụng loại vũ khí hiệu quả cao này; ngay cả các sở chi huy quân đội tại chỗ cũng không đủ thẩm quyền cho phép sử dụng loại vũ khí này. Hơi độc chi được sử dụng sau khi có yêu cầu và nhận được sự cho phép rõ ràng của Ban Lục quân, Đại bản doanh Thiên hoàng, thường dưới dạng "chi thị" do tham mưu trưởng ban hành sau khi đã được phép của chính Nhật hoàng.

Việc sử dụng vũ khí hóa học trong chiến tranh

       Trong cuộc tấn công Vũ Hán từ tháng 8 đến cuối tháng 10 năm 1938, Đại bản doanh Thiên hoàng đã 375 lần ra lệnh sử dụng hơi độc. Trong cuộc tấn công đồng thời vào Quảng Châu ở miền viên nam Trung Quốc, cơ quan này đã cho phép chi huy Sư đoàn 21 sử dụng cả hơi cay và hơi độc.Vào tháng 3 năm 1939, Đại bản doanh Thiên hoàng ủy quyền cho Tướng Okamura Yasuji sử dụng hơn 15.000 bình hơi độc trong đợt tấn công bằng vũ khí hóa học lớn nhất của cuộc chiến tranh. Okamura giải trình trong yêu cầu của mình rằng ông ta cân số bình hơi độc này để khôi phục uy danh của quân đội và tạo cho họ «cảm giác thắng trận».7 Ngày 11 tháng 4, Nhật hoàng phê chuẩn Chi thị số 11, do tổng tham mưu trưởng Lục quân ban bố, cho phép quân đoàn miền Bắc Trung Quốc và Lực lượng Trấn thủ của binh đoàn này được tiếp tục sử dụng hơi độc ở vủng Nội Mông.
        Đến tháng 5, khi trung tâm giao thông chính ở Tô Châu bị đánh chiếm, quân đội Nhật đã sử dụng vũ khí hóa học bất cứ khi nào cố hiệu quả để đảo ngược kết cục của các trận chiến ác liệt.«Mệnh lệnh quân sự của Đại bản doanh Thiên hoàng số 301», có con dấu của Hirohito ngày 15 tháng 5 năm 1939, cho phép tiến hành các nghiên cứu chiến trường về chiến tranh hóa học dọc biên giới Mãn Châu quốc – Liên Xô. Nội dung của các nghiên cứu này được giữ kín. Vào tháng 7 năm 1940, Hirohito chuẩn tấu yêu cầu của Hoàng thân Kan’in cho phép chi huy quân đoàn khu vực Nam Trung Quốc sử dụng hơi độc. Tuy nhiên, một năm sau, vào tháng 7 năm 1941, khi quân Nhật tiến vào phía nam khu vực Đông dương thuộc Pháp thì Tham mưu trưởng Lục quân Sugiyama lại ra một chi thị dứt khoát cấm sử dụng hơi độc. Có lẽ Hirohito và bộ chi huy tối cao lo ngại việc sử dụng hơi độc đối với các nước phương Tây có thể sẽ gặp phải sự trả đũa tương tự.11 Sự lo ngại hoàn toàn có căn cứ của Nhật rằng Mỹ có sở hữu (và tích trữ trước) vũ khí hóa học tiếp tục làm Nhật chủn tay trong việc sử dụng loại vũ khí này cho đến cuối Chiến tranh Thế giới lần thứ Hai.


0 nhận xét:

Đăng nhận xét