Mãn Châu quốc của Nhật – một minh chứng cho hình tượng dân tộc mới, cũng như một số đặc điểm tôn thờ quốc gia của nó, giống về nhiều mặt với nước Đức Quốc xã và Phát xít Ý. (Trong đó nước Ý đã phát triển phần nào từ việc tìm kiếm-một đối tác của thứ tôn giáo chính trị quốc gia tôn thờ Thiên hoàng của Nhật Bản.)1 Với vụ bắt bớ 18.000 người chống đối năm 1933 và sự rút lui do bị ép buộc của nhiều lãnh đạo cánh tả, phong trào cộng sản ở Nhật dễ dàng bị dập tắt.2 Từ năm 1934 đến 1936, những tàn dư của nền dân chủ Đại Chính và các thể chế tự do lập hiến cũng dễ dàng bị đàn áp bởi sự đe doạ và ám sát.
Mặc dù sự không khoan nhượng và mù quáng về chủng tộc chưa đến mức trờ thành quốc, sách như dưới chế độ Đức Quốc xã bài Do Thái nhưng sự phân biệt chủng tộc đối với các dân tộc châu Á khác cũng đã rất phổ biến ở nhiều người Nhật trong thế kỳ XX, bắt dâu từ thời cuộc Chiến tranh Trung – Nhật 1894-1895, cũng như sự bắt đâu của chủ nghĩa thực dân Nhật Bán. Hiệp định chống Quốc tế Cộng sản III ký kết với Đức và Ý tháng 11 năm 1936 du nhập vào Nhật Bản những nhà tư tưởng Quốc xã được nhiều người Nhật hưởng ứng, truyền bá những luận điểm bài Do Thái kiểu Quốc xã vào những cuộc tranh luận chính thống công khai – trong đó sự phỉ báng người Do Thái đã trở nên lan tràn. Từ đó về sau, tuy không đến mức đòi hành quyết, nhưng tất cà các chính phủ ở Nhật đều đã cố tình bóp méo một cách vô liêm si hình ảnh của người Do Thái để củng cố sự đồng thuận tư tưởng trong nước.3
Dù vậy, các nghiên cứu dân tộc học ở vùng nông thôn nơi quân đội tuyển mộ phần lớn binh sĩ của mình trong thập kỳ 1930 cho thấy bất chấp việc Bộ giáo dục đã làm hết cách nhưng nhiều người dân nông thôn vẫn khá thờ ơ với những luận điệu tuyên truyền của chính quyền. Đốì với họ, giáo lý Thiên hoàng cũng chẳng có nhiều ý nghĩa hay giá trị hơn là mấy so với tư tưởng họ mạc. Gia đình, làng xã vẫn là ưu tiên hàng dâu so với quốc gia. Trên thụt tế, ngay từ đâu cuộc chiến tranh Trung Quốc từ giữa năm 1937> nhiều dân làng cho thấy họ chi chấp nhận ở mớc thấp nhất quyền lụt của Nhật hoàng. Biết rõ điều này, quân đội luôn hành động theo phương châm tôn cội nguồn mà cao hơn hết là gia đình và làng xã của binh lính. Luật quân nhân (serỳinkun) ban hành ngày 08 tháng 1 năm 1941, nhấn mạnh rằng «người biết sợ sự nhục nhã là người mạnh mẽ. Luôn ghi nhớ giữ gìn thanh danh của gia đình và tôn trọng ý kiến của nhũng người cùng quê» hay «không được tự hạ mình bằng cách bị bát sống; hãy hy sinh để không làm vấy bẩn tên tuổi chính mình. »
Số ít những người ở nông thôn không thờ ơ với quyền hành của Nhật hoàng chủ yếu là nhũng người giữ các chức vụ ở địa phương. Chức sắc thôn xóm, giáo viên, cảnh sát, tăng lữ đạo Phật và Thần đạo, những chiến sĩ tuyến dâu của chủ nghĩa dân tộc Nhật Bản, thường lợi dụng quyền lực của Nhật hoàng và quốc gia để củng cố quyền lực của họ tại địa phương. Lòng trung thành và sự tôn kính của họ đối với Nhật hoàng thường mang tính tự phát và bề ngoài rất sâu đậm. Nhưng phần lớn dân làng đều không giữ chúc vụ xã hội nào và chắc hẳn không phải những tín đồ thành kính của Nhật hoàng. Lòng ái quốc của họ thể hiện dưới một thức khác.
Dù vậy, các nghiên cứu dân tộc học ở vùng nông thôn nơi quân đội tuyển mộ phần lớn binh sĩ của mình trong thập kỳ 1930 cho thấy bất chấp việc Bộ giáo dục đã làm hết cách nhưng nhiều người dân nông thôn vẫn khá thờ ơ với những luận điệu tuyên truyền của chính quyền. Đốì với họ, giáo lý Thiên hoàng cũng chẳng có nhiều ý nghĩa hay giá trị hơn là mấy so với tư tưởng họ mạc. Gia đình, làng xã vẫn là ưu tiên hàng dâu so với quốc gia. Trên thụt tế, ngay từ đâu cuộc chiến tranh Trung Quốc từ giữa năm 1937> nhiều dân làng cho thấy họ chi chấp nhận ở mớc thấp nhất quyền lụt của Nhật hoàng. Biết rõ điều này, quân đội luôn hành động theo phương châm tôn cội nguồn mà cao hơn hết là gia đình và làng xã của binh lính. Luật quân nhân (serỳinkun) ban hành ngày 08 tháng 1 năm 1941, nhấn mạnh rằng «người biết sợ sự nhục nhã là người mạnh mẽ. Luôn ghi nhớ giữ gìn thanh danh của gia đình và tôn trọng ý kiến của nhũng người cùng quê» hay «không được tự hạ mình bằng cách bị bát sống; hãy hy sinh để không làm vấy bẩn tên tuổi chính mình. »
Số ít những người ở nông thôn không thờ ơ với quyền hành của Nhật hoàng chủ yếu là nhũng người giữ các chức vụ ở địa phương. Chức sắc thôn xóm, giáo viên, cảnh sát, tăng lữ đạo Phật và Thần đạo, những chiến sĩ tuyến dâu của chủ nghĩa dân tộc Nhật Bản, thường lợi dụng quyền lực của Nhật hoàng và quốc gia để củng cố quyền lực của họ tại địa phương. Lòng trung thành và sự tôn kính của họ đối với Nhật hoàng thường mang tính tự phát và bề ngoài rất sâu đậm. Nhưng phần lớn dân làng đều không giữ chúc vụ xã hội nào và chắc hẳn không phải những tín đồ thành kính của Nhật hoàng. Lòng ái quốc của họ thể hiện dưới một thức khác.
Từ khóa tìm kiếm nhiều:
dat nuoc nhat ban, Nhật
hoàng hirohito

0 nhận xét:
Đăng nhận xét