Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015

Cuộc chiến tranh không tuyên bố với Trung Quốc

       Cuộc chiến tranh không tuyên bố với Trung Quốc kéo dài tám năm, tạo cơ hội cho Cộng sản Trung Quốc giành thẳng lợi và chi kết thúc sau khi Nhật bắt đâu tham gia Đại chiến Thế giới II và kết cục là thất bại của Nhật.  Trong những năm này, Nhật hoàng đã có một số cơ hội để xem xét ngừng bắn hay tái lập hòa bình sớm. Cơ hội đầu tiên và tốt nhất xuất hiện trong cuộc tấn công vào Nam Kinh, khi quân đội Quốc gia của Tưởng đang hoàn toàn tan rã. Tưởng hy vọng chấm dứt giao tranh bàng cách kêu gọi các nước thân thiện có hiệp ước quốc tế với Trung Quốc can thiệp. Tuy nhiên, các cường quốc này không hề sốt sắng ủng hộ Trung Quốc một cách tích cực vì ở châu Âu nguy cơ chiến tranh đang dần hiện rõ còn ở Mỹ, chủ nghĩa biệt lập đang thịnh hành.

Cuộc chiến tranh không tuyên bố với Trung Quốc

        Trong Hội nghị Hiệp ước chín cường quốc ở Brussels vào tháng 11, 1937 do Anh, Mỹ dề xướng và Nhật Bản tấy chay, đại diện Quốc dân đảng thậm chí còn thất bại trong việc thuyết phục các nước tham gia tuyên bố Nhật Bản là kẻ gây chiến.76 Khi Hội nghị Brussels kết thúc mà không có lệnh cấm vận nào được đưa ra đối với Nhật Bản, chính phủ Konoe và Đại bản doanh Thiên hoàng lập tức mở rộng khu vực chiến sự, bất chấp thiệt hại về người và của đối với các cường quốc có hiệp ước khác trong cuộc tấn công vào Nam Kinh. Cuối tháng 11, trước cố gắng ngoại giao tuyệt vọng hòng làm chậm bước tiến của quân Nhật khi quân đội đang không còn sức bảo vệ Nam Kinh, Tưởng Giới Thạch cuối củng đành chấp nhận đề nghị trung gian hòa giải trước đó của Đức. Bộ tổng tham mưu Lục quân ở Tokyo cũng sẵn sàng chấp nhận. Sau đó, Oscar Trautmann, đại sứ Đức ở Trung Quốc đã cố gắng nối lại đàm phán hòa bình Trung – Nhật nhưng không thành công.77
         Một ngày sau khi Nam Kinh thất thủ, ngày 14 tháng 12, Konoe tiết lộ trong một cuộc họp báo sự thay đổi trong thái độ của chính phủ về hòa đầm như sau:
Trước khi chúng ta vui mừng với tin chiến thẳng Nam Kinh, ‘chúng ta không thể không lấy làm buồn vì 500 triệu người củng chủng tộc, văn hóa đã bị lừa dối một cách vô vọng. Chính phủ Quốc dân đảng đã đi quá giới hạn cả về ngoại giao và những hành động của mình trong các phong trào chống Nhật. Thế nhung họ đã không dám nhận trách nhiệm đối với hậu quả hành động của mình, từ bỏ cả thủ đô và chia tách chính quyền. Giờ đây, khi họ đang sụp đổ và chia rẽ thành những bè lũ quân sự, chúng ta đã thấy rõ rằng họ không có dấu hiệu tự nhìn lại mình nào. Do vậy, chúng ta buộc phải xem xét lại hành động của mình.


0 nhận xét:

Đăng nhận xét