Không có tài liệu nào chứng tỏ Hirohito hay các quân sư
trong triều của ông đã cố gắng tìm giải pháp tránh sự đổ vỡ với Hội Quốc Liên
bằng cách đề xuất các phương án về chính sách của quân đội đối với lục địa. Có
lẽ do bị ảnh hưởng bởi phản ứng phấn khích của công chúng trước những hành động
quả cảm của quân đội, Hirohito đã quyết định đánh cược. Hầu như không hỏi han
gì về hậu quả từ sự cô lập về ngoại giao, ông chấp thuận quyết định của nội các.
Duy trì vị thế trước phe Lục quân cứng đầu lúc này đối với ông
còn quan trọng hơn so với thiện chí quốc tế. Hirohito đã không nhìn thấy
rằng sự cô lập của quốc tế sẽ không thể hàn gắn sự rạn nứt cơ cấu nội tại giữa
nội các và quân đội, và mối bất hòa này chi càng hằn sâu nếu ông cứ cố tình
dùng quyền lực trực tiếp của người chỉ huy tối cao.
Thủ tướng Saito cũng thiển cận không kém. Báo cáo về Hội
Quốc Liên trong một phiên họp kín của Thượng viện (ngày 21 tháng 2), cũng như
Nhật hoàng, Saito bày tỏ sự lo ngại về những hậu quả nhỏ nhặt, trước mắt có thể
có từ việc rút lui chẳng hạn như liệu Hội Quốc Liên và Mỹ có cho phép Nhật Bản
tiếp tục kiếm soát các hòn đảo được ủy thác tại miền nam Thái Bình Dương hay
không.
Lẽ ra Hirohito đã phải chất vấn Saito về những hậu quả lâu
dài từ việc rút lui nhưng cho đến nay không có bằng chứng nào cho thấy ông đã làm
như vậy.Định hướng mới trong chính sách đối ngoại khuyến khích thay đổi nhận
thức của người Nhật về bản thần và thế giới bên ngoài.
Tầng lớp cai trị cũ đã không thế tạo dựng hy vọng và khích
lệ người dân trong giai đoạn tồi tệ nhất của cuộc khủng hoảng. Cả dân tộc đã
phản ứng bảng cách ủng hộ quân đội vì ít nhất họ cũng tỏ vẻ thấu hiểu nỗi
thống khổ và sự giận dữ của dân chúng cũng như tỏ ra muốn giúp đỡ hơn.
Từ khóa tìm kiếm nhiều:
đất nước nhật bản, nhật
hoàng

0 nhận xét:
Đăng nhận xét