Thủ tướng Wakatsuki từ chức ngày 11 tháng 12 năm 1931. Ông
đã thất bại trong việc kiểm soát quân đội, kiềm chế cơn Đại suy thoái và quan
trọng nhất là duy trì sự hậu thuẫn của phe triều đình. Biến cố Mãn Châu giờ đây
đã bước vào giai đoạn hai. Các quan chức triều đình họp bàn và quyết định chỉ định
Đảng mang hơi hướng sô-vanh Seiyukai, khi đó còn là một đảng thiểu số trong cả
Nghị viện và các hội đồng tỉnh, đứng ra thành lập chính phủ mới. Inukai
Tsuyoshi, chủ tịch đảng Seiyukai, đã sát cánh với những người phản đối Hiệp ước
Hải quân Luân Đôn 1930 và sau đó đã khẳng định tính hợp pháp của sự kiện Mãn
Châu. Ông này cũng công khai phản bác kiến nghị của Hội Quốc Liên về Mãn Châu
và tuyên bố (bằng một câu nói được lặp đi lặp lại trong suốt lịch sử ngoại giao
Nhật Bản thế kỷ XX) rằng Nhật Bản phải «tự giải thoát khỏi nền ngoại giao xin
lỗi» và xây dựng một «hướng đi mới, tự quyết hơn.»
Nhận thấy Inukai có ý dung túng Lục quân trong vấn
đề Mãn Châu, phe triều đình chi thị cho Saionji đến bàn với ông này về điều
khoản bổ nhiệm ông, trong đó có việc tránh những thay đổi cấp tiến trong chính
sách đối ngoại và kinh tế đối nội. Cuối giờ chiều ngày 12 tháng 12, Saionji làm
đúng như vậy sau buổi nghị sự với Makino, Suzuki, Ichiki và Nhật hoàng. Bốn
ngày sau, Inukai lĩnh chiếu của Hirohito thành lập một chính phủ với sựtham gia
của các đảng phái đối lập, trong đó Mori Tsutomu làm chánh thư ký, Trung tướng
Araki làm Bộ trưởng Lục quân và Takahashi, một người thiên về chủ nghĩa tự do,
làm bộ trưởng tài chính.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét