Trong thời gian từ cuộc nghị triều ngày 02 tháng 7 đến
cuộc họp tiếp theo ngày 06 tháng 9 đã có một số thay đổi quan trọng trong cơ
cấu cai trị ở Nhật cũng như tình thế mà các nhà hoạch định chính sách nước này
phải đối mặt. Mâu thuẫn gia tăng giữa Thủ tướng Konoe và Bộ trưởng ngoại giao
Matsuoka, người ủng hộ ra mặt tích cực nhất cho chiến lược bắc phạt.
Khi Matsuoka khơi mào cuộc tranh cãi về vấn đề xử lý
cuộc thương lượng với Mỹ, Konoe, với sự ủng hộ của các bộ trưởng Lục quân và
Hải quân đã nhanh chóng tái cơ cấu nội các nhằm loại bỏ Matsuoka và đưa Đô đốc
Toyoda Teijiro, một nhân vật ít lanh lợi hơn vào thế chỗ. Tuy nhiên, việc Konoe
thành lập một nội các lần thứ ba làm dấy lên nỗi lo trong số các sĩ quan trung
cấp trong Lục quân và Hải quân rằng Konoe sẽ nhanh chóng từ bỏ cả phe Trục lẫn
kế hoạch nam chinh vào Đông dương. Kết quả là, các Bộ trưởng Lục quân và Hải
quân Tojo và Oikawa đã ra điều kiện phải tăng cường chuẩn bị chiến tranh với Mỹ
và Anh nếu muốn họ tham gia nội các. Và quan trọng hơn cả là Hirohito đã tin
rằng phải mạo hiểm gây chiến với Mỹ và Anh dù ông vẫn hy vọng tránh được cuộc
chiến này nếu có thể.
Trong khi đó, tuân theo chính sách quốc gia rối rắm, khó
hiểu có hiệu lực từ ngày 02 tháng 7 và các chính sách ngoại giao vội vã, Lục quân
và Hải quân vẫn tiếp tục đẩy nhanh hành động bành trướng ở Đông Nam Á Các cuộc
đàm phán với chế độ Vichy ở Pháp mở đường cho việc chiếm đóng hòa bình ngày 28
tháng 7 phần phía nam miền Đông dương thuộc Pháp chuẩn bị cho việc thâu tóm các
nguồn tài nguyên ở lãnh thổ Đông Ấn thuộc Hà Lan và Malaya thuộc Anh. Cuộc xâm
lược bất ngờ có sự tham gia của 40.000 quân Nhật nhưng sau đó đã tăng lên hơn
185.000 quân.Cuộc xâm chiếm tiếp tục, khiến Tổng thống Roosevelt và các cố vấn
của ông đáp trả bằng việc áp dụng cấm vận kinh tế hà khắc đối với Nhật cùng một
phản ứng quân sự chiếu lệ.
Ngày 26 tháng 7, Roosevelt ra lệnh tăng cường phòng vệ ở
Philippines, lãnh địa chính của Mỹ ở Thái Binh Dương và hứa điều động sớm nhất
272 máy bay ném bom tầm xa B-17 và 130 máy bay chiến đấu P-40 loại mới sang bảo
vệ. ông cũng bổ nhiệm Tổng tham mưu trưởng quân đội đã về hưu, Tướng Douglas
MacArthur làm tổng tư lệnh toàn bộ lực lượng quân đội Mỹ ở vùng Viễn Đông. Năm
năm trước, để chuẩn bị cho việc chuyển Philippines thành một nước cộng hòa tự
trị, Roosevelt đã cử MacArthur tới Manila với tư cách trưởng phái đoàn quân sự
với nhiệm vụ bất khả thi là tổ chức lực lượng phòng ngự đế quốc đảo chống chọi
với đợt tấn công của Nhật sau này.
Như vậy là trên thực tế, Tổng thống đã chuyên dịch vành
đai phòng thủ vòng ngoài của Mỹ thêm 5.000 dặm về phía tây, tới một quần đảo
tuy nằm trên đường tiến nam chinh của Nhật nhưng chi có tầm quan trọng chiến
lược thứ yếu theo nguyên tắc đánh bại nước Đức trước tiên; đồng thời ông cũng
cử một vị tướng oai phong, nổi tiếng với những phát ngôn đao to búa lớn và có
khuynh hướng tự tung tự tác làm chỉ huy quân đội ở Thái Bình Dương.
Đọc thêm tại:
- http://timhieunuocnhat.blogspot.com/2015/04/nhat-hoang-hirohito-hanh-ong-kien-quyet.html
- http://timhieunuocnhat.blogspot.com/2015/07/tinh-trang-cuoc-cam-van-kinh-te-cua-my.html

0 nhận xét:
Đăng nhận xét