Cho đến đầu năm 1941, các nhà hoạch
định chính sách Nhật Bản, kể cả Nhật hoàng, đã trở nên u mê bởi mối liên hệ
giữa cuộc chiến sa lầy ở Trung Quốc và quá trình diễn biến sự kiện ở châu Âu. Quan
hệ Xô – Đức được họ đặc biệt chú ý. Gắn bó với nhau bởi hiệp ước không xâm phạm
ký kết tháng 08 năm 1939, hai cường quốc này rõ ràng đang tìm cách mở rộng tầm
kiểm soát ở châu Âu. Nhưng những phức tạp trong quan hệ của họ cũng ngày càng
tăng. Hitler đang bí mật chuẩn bị tấn công Đồng Minh mới của mình.
Tuy biết Hitler đang tập trung
quân dọc biên giới phía tây Liên Xô nhưng không thể đoán trước một cuộc xâm
lược sắp đến gần, Stalin vẫn đang nghiền ngẫm về chiến thẳng chớp nhoáng một
cách đáng sợ của cỗ máy chiến tranh của Đức ở phía Tây, chiến dịch quân sự của
Đức ở vùng Ban-căng và sự tan vỡ tổng thể của mối quan hệ Nga – Đức. Ông
cảm thấy cần khấn trương phòng thủ biên giới của Nga ở viễn đông và cũng là để
ngăn chặn mọi tiến triển sau này có hại cho Liên Xô từ trục Đức – Nhật.
Đồng thời ông cũng nhận thấy
rằng mình có thế tránh được cơn ác mộng khi phải đối phó cùng lúc với hai mặt
trận bằng cách phản ứng với sáng kiến gia hạn hiệp định của nội các Konoe. Dự
tính đánh lạc hướng Nhật khỏi vủng lãnh thố viễn đông của Liên Xô và hướng sự
chú ý đó tới khu vực lãnh địa của phe Anh – Mỹ là Đông Nam Á và Nam Thái Bình
Dương, Stalin đồng ý tham gia hiệp ước trung lập đế đối lấy cam kết của Nhật
rằng sẽ buông tha các vùng tô giới nhiều than và dầu mỏ ở phía Nam Sakhalin của
Liên Xô.
Ngày 07 tháng 4, Matsuoka
Yosuke từ Berlin tới Maxtcơva. Tiếp đó là những ngày mặc cả căng thẳng trong đó
ông này thừa nhận khả năng không thể bảo đảm một hiệp định không xâm phạm, sau
đó chấp nhận các điều kiện của Stalin và đề xuất của Liên Xô. Một tài liệu mới
tiết lộ từ kho lưu trữ của Bộ ngoại giao Nga cho biết trong thời gian diễn ra
cuộc họp của ông này với Stalin tại điện Kremlin ngày 12 tháng 4, Matsuoka đã
đề nghị giải quyết vấn đề quan hệ Xô – Nhật “theo một quan điểm rộng mở hơn”.
Matsuoka nói: “Nếu các ngài muốn tiếp cận vùng Ấn Độ Dương ấm áp qua đất Ấn Độ
thì tôi nghĩ điều đó là có thể. Còn nếu Liên Xô muốn có cảng Karachi cho riêng
mình thì Nhật Bản cũng có thể nhắm mắt làm ngơ. Khi Đặc phái viên Heinrich
Stahmer (đặc vụ Gestapo, sau này là Đại sứ Đức tại Nhật) tới thăm Tokyo, tôi đã
bảo với ông ấy rằng trong trường hợp Liên Xô tiến ra miền đại dương ấm áp qua
nẻo Iran, người Đức cũng sẽ xử lý vấn đề này đúng như người Nhật đã làm”.
Từ khóa
tìm kiếm nhiều: lich su
nhat ban, nhật hoàng

0 nhận xét:
Đăng nhận xét