Trong toàn bộ chuỗi hỗn tạp các cuộc khủng hoảng quốc tế dưới thời ba thủ tướng Hiranuma, Abe và Yonai, Hirohito hài lòng đứng nhìn diễn biến của cả cuộc chiến tranh ở Trung Quốc và chính sách nam chinh. Không lần nào ông cho thấy nỗ lực cá nhân trong việc rút quân Nhật ra khỏi cuộc chiến đang bế tắc ở Trung Quốc. Và vì chính sách của Nhật đối với Trung Quốc không hề thay đổi nên quan hệ với Mỹ cũng không thể tiến triển. Với niềm tin rằng chính sách nam chinh là một sách lược đúng đắn, Hirohito chủ yếu chi lo ngại về phản ứng của Anh và Mỹ nếu Hải quân tiếp tục tiến về phía nam mà thôi.
Đến mùa hè 1940, hai yếu tố mới lại xuất hiện làm gia tăng áp lực đẩy Nhật hoàng đến gần hơn với những kẻ ủng hộ liên minh với Đức. Một là cuộc chinh phạt Tây Âu của đội quân tử thần của Đức, khiến nước Anh giờ đây hoàn toàn đơn độc và đứng trước bờ vực bị xâm lược; thứ hai là sự điều chỉnh trong chính sách ngoại giao của Liên Xô dưới hình thức hiệp ước của Stalin với Hitler. Động thái của Liên Xô dường như đã tiếp thêm sức mạnh cho liên minh phe Trục trong khi cũng làm tăng nỗi lo Nga sẽ tăng cường viện trợ quân sự cho Tưởng Giới Thạch.
Trong
bối cảnh của các cuộc chinh phạt quân sự chớp nhoáng và diễn biến ngoại
giao căng thẳng này, Hirohito dao động, không biết nên giữ vững lập
trường chống chủ trương của phe quần đội muốn tham gia Hiệp ước ba bên
chống lại Mỹ và Anh hay thay đổi lập trường và phê chuẩn ước muốn của
phe quân đội. Dù thế nào đi chăng nữa thì quyết định của ông cũng không
xuất phát nhiều từ các mục tiêu lý tưởng chung với phe Quốc xã mà chủ
yếu từ mục tiêu bảo tồn sự thống nhất của Nhật Bản.
Đọc thêm tại: http://timhieunuocnhat.blogspot.com/2015/07/hirohito-co-vai-tro-tich-cuc-trong-viec.html
Từ khóa tìm kiếm nhiều:
lich su nhat ban, nhật
hoàng

0 nhận xét:
Đăng nhận xét