Trái với hy vọng của Nhật hoàng và phe triều đình, những người chịu trách nhiệm ra quyết định tiến quân vào Đông nam Á, chính quyền Roosevelt lập tức coi hành động của Nhật là một sự thách thức trực tiếp. Các nhà hoạch định sách lược của Mỹ, cả trong và ngoài chính phủ, tin rằng khu vực này, tức Đông Nam Á và bán đảo Đông Dương, khác với Trung Quốc, phải được giữ vững chủ yếu vì lợi ích của các Đồng Minh châu Âu đang bị vây khốn, nhưng đồng thời về lâu về dài và quan trọng hơn là vì thế lực của Mỹ về thương mại và tài chính. Và nước Nhật đã dấn thân vào một tình thế không thể mạo hiểm hơn.
Nội các Konoe tuyên bố lý do đưa quân đội và Hải quân vào miền bắc Đông Dương hoàn toàn là nhằm bao vây Trung Quốc, nếu có thể thông qua thương thuyết hòa bình với các quan chức Pháp ở Hà Nội hay với chế độ thân Quốc xã ở Vichy, Pháp, nhưng nếu cần vẫn sẽ sử dụng vũ lực. Lý do thật sự chính là nhằm chuẩn bị căn cứ và tập trung binh lực, tàu bè để tiến đánh xa hơn về phía nam tới các nước lân cận nhiều dầu lửa, cao su, thiếc và các nguồn tài nguyên cần thiết để tự cung cấp trong thời gian chiến tranh tổng lực. Vai trò của Hirohito trong hành động bành trướng xâm lược này là đứng trên các xung đột giữa các phe phái trong quân đội và bộ ngoại giao dưới quyền Matsuoka đồng thời giúp đạt được sự đồng thuận để quy trình quyết sách không bị đổ vỡ.
Nhũng dòng nhật ký quan trọng của Kido ngày 14 tháng 9 năm 1940 ghi nhận nỗi lo của Hirohito về sự bất hòa giũa bộ chi huy tối cao và Matsuoka, nhung cũng tin tưởng rằng kế sách tốt nhất vẫn là bắt đầu triển khai cuộc nam chinh, vì nếu ta chần chừ thì mưu toan của Anh và Mỹ sẽ ngày càng lộ rõ và có khả năng họ sẽ vào hùa với Pháp ở Đông Dương hay với Trung Quốc. Không lâu sau, Nhật hoàng ban Quân lệnh số 458 của Đại bản doanh Thiên hoàng, lệnh cho quân đội tại chõ bất đầu tiến vào Đông Dương thuộc Pháp. Một lân nữa, ông lại chọn cách đối phó với một vấn đề xung đột phe phái trong nước bằng cách chuẩn tấu một hành động xâm lược mới ở ngoại bang.
Không hề tuyên chiến nhưng giờ đây, Nhật đã mở rộng chiến tranh ở Trung Quốc bằng cách thật sự nhảy vào Chiến tranh Thế giới II. Chính quyền Roosevelt, trước đó đã ra lệnh cấm vận về nguyên tắc xuất khẩu phụ tủng máy bay cho Nhật, lần này đáp trả một cách hình thức bâng việc cấm vận phôi sát và xăng máy bay. Từ đó về sau, Roosevelt vãn tìm cách ngăn cản Nhật Bản bằng cách áp dụng từ từ cấm vận kinh tế, thông qua việc viện trợ vừa đủ để Trung Quốc cầm chân quân Nhật, đàm phán với Nhật trên cơ sở không chính thức và quan trọng hơn cả là bằng cách nhanh chóng tái vũ trang và chuẩn bị sẵn sàng để quân đội và Hải quân Mỹ tham chiến với phe Trục.
Đọc thêm tại: http://timhieunuocnhat.blogspot.com/2015/07/sai-lam-cua-nhat-hoang-qua-loi-ke-kido.html
Từ khóa tìm kiếm nhiều:
lich su nhat ban, nhật
hoàng

0 nhận xét:
Đăng nhận xét