Một năm rưỡi sau, đúng lúc Tổng thống Roosevelt tăng cường hỗ trợ
nước Anh đang chịu nhiều sức ép của việc ký kết thỏa thuận Cho mượn – Cho thuê
khu trục hạm đổi lấy căn cứ, Hirohito bất chấp mối nghi ngại, đã ngừng phản đối
và chấp thuận hiệp ước. Đây là một bước đi đầy cơ hội và nguy hiểm, chắc chắn
sẽ khắc sâu thêm những khó khăn của Nhật với phe Anh – Mỹ một khi Đức phát động
lại cuộc chinh phạt ở châu Âu. Hơn thế nữa, đây là một sự cố ý phá vỡ quan hệ
hữu nghị vốn có từ thời Minh Trị với phe Anh – Mỹ trong chính sách ngoại giao.
Hirohito biết điều đó và đây cũng là một lý do nữa khiến ông lưỡng lự lâu như
vậy trước khi quyết định.
Trong thời gian trước cuộc nói chuyện riêng giữa ông và phe quân
sự về chính sách ngoại giao, Hirohito đã tự ví mình với ông mình là Minh Trị
ngay trước thềm cuộc chiến tranh Nga – Nhật, khi Ito Hirobumi thề trung thành
với Minh Trị cho đến chết nếu Nhật để thua trong cuộc chiến. Ông bảo Kido vào
ngày 15 tháng 9 rằng: “Khi sự việc đã đến nước này thì Konoe phải thật sự đồng
cam cộng khổ với ta” liên tưởng tới lời thề của Ito với Minh Trị. Sau đó Konoe
nói với Harada rằng: Khi tôi tới Hoàng cung vào hôm sau (16 tháng 9), Thiên
hoàng phán rằng: Trong tình thế hiện nay, hiệp định quân sự với Đức không giúp
ích được gì. Nếu không còn cách nào khác để đối phó với Mỹ thì đành phải như
vậy. Konoe còn nói thêm rằng Nhật hoàng cũng hỏi ông: “Chuyện gì sẽ xảy ra nếu
Nhật thua? Là thù tướng của ta liệu khanh có san sẻ gánh nặng với ta không?”
Hirohito đồng ý một cách thụ động với hiệp ước, sau đó lý giải
hành động của mình như là sự thuận theo một tiến trình lịch sử tất yếu. Sự xung
đột giữa các thế lực quan liêu, theo ông, đã buộc ông phải chấp thuận sự thay
đổi cơ bản nhất trong lập trường của Đế chế về quan hệ đối ngoại kể từ khi ông
nội ông chuẩn tấu liên minh giữa Nhật với Anh năm 1902. Nhưng vào thời điểm
này, Hirohito hoàn toàn ý thức được ràng sự đối ý của ông về Hiệp định Ba bên
là một bước ngoặt quan trọng quyết định khả năng chiến tranh với Mỹ. Sau này,
ông chủ yếu đổ lỗi cho Matsuoka, nhưng cũng trách cứ các em mình là Chichibu và
Takamatsu, và không hề tự nhận rằng mình đã nhận định sai lầm khi phê chuẩn
hiệp định.
Cũng trong khoảng thời gian này đã có một sự thay đổi nhạy
cảm về thứ bậc trong nội bộ Hoàng tộc. Nhân vật hay công khai chi trích
Hirohito nhất và là người đứng ở vị trí nối ngôi thứ hai, Hoàng thân Chichibu,
bị Ốm nặng vì bệnh lao. Sự rút lui của Chichibu khỏi chính trường có nghĩa là
Hoàng thân Takamatsu sẽ trở thành người nhiếp chính trong tình huống khẩn cấp.
Từ đó trở đi, ông sẽ phải đọc nhiều công văn hơn và nghe cả những lời khuyên vu
vơ mà Hirohito thường bỏ ngoài tai. Không những không phối hợp chặt chẽ với
Hirohito để đối phó với cuộc khủng hoảng chính sách đối ngoại của Nhật,
Takamatsu còn ngả theo Chichibu. Hai anh em ông củng tán thành Hiệp ước Ba bên
coi đó như là cơ hội tốt nhất trong tình huống này và tiếp tục coi Hirohito là
kẻ thiếu năng lực.
Đọc thêm tại:

0 nhận xét:
Đăng nhận xét