Mùa xuân 1941, Konoe hy vọng đàm phán để Mỹ có một thái độ
thân thiện hơn với Nhật. Các “cuộc nói chuyện” bí mật, không chính thức giữa Đô
đốc Nomura Kichisaburo và Bộ trưởng ngoại giao Mỹ Cordell Hull, trong đó phía
Nhật yêu cầu chính phủ Mỹ ngừng ủng hộ Tưởng Giới Thạch và tiếp tục cung cấp
nguyên liệu chiến lược trong vài tháng nữa nhung không đạt được kết quả nào.
Giờ đây, do Nhật đã tiến vào miền nam Đông Dương thuộc Pháp nên các cuộc nói
chuyện này đang đúng trước nguy cơ đổ vỡ hoàn toàn cũng như hy vọng của Konoe
đang tiêu tan dần.Thất vọng và cho rằng người được bổ nhiệm làm Đại sứ ở Mỹ là
kẻ thiếu năng lực, Konoe quyết tâm đích thân gặp Roosevelt để phá vỡ thế bế tắc.
Hồi 11:40 sáng ngày 04 tháng 8, Konoe tâu trình với Nhật
hoàng trong khoảng 40 phút và có lẽ đã được phê chuẩn sáng kiến tổ chức một
cuộc gặp thượng đinh. Lý do là bởi Hirohito lúc này chưa hề quyết định tuyên
chiến và mỗi khi ông cảm thấy chưa sản sàng quyết định thì ông thường muốn có
một lý do dự bị để trì hoãn. Tối hôm đó, Konoe gặp các bộ trưởng Lục quân và
Hải quân, thông báo cho họ sẽ tố chức một cuộc họp thượng đinh các nguyên thủ
quốc gia để mở lại đàm phán. Cả phía Hải quân lẫn Lục quân đều không muốn gánh
trách nhiệm vào thời điểm này nếu phản đối Konoe, nhất là khi cho rằng ông này
được Nhật hoàng hậu thuẫn, nên cả hai đều đồng ý với ý kiến của ông.Sau đó,
Konoe chi thị cho Nomura đề xuất với Tổng thống Roosevelt tổ chức một cuộc gặp
giữa ông và Roosevelt (tại Honolulu hay trên biển giữa Thái Bình Dương) nhằm
loại trừ nguy cơ chiến tranh. Do Hull không mặn mà gì với ý tưởng hội nghị
thượng đinh này còn tổng thống đang trên tàu tới cuộc gặp lịch sử của ông với
Thủ tướng Winston Churchill ngoài khơi Archentina, tạiNewfoundland mà kết quả
của cuộc gặp này là bản Hiến chương Đại Tây Dương, nên Nomura mãi tới 17 tháng
8 mới truyền đạt được thông điệp.
Tuy nhiên đã không có cuộc gặp nào giữa Roosevelt và
Konoe. Ngày 02 tháng 10, chính phủ Mỹ gián tiếp từ chối đề nghị về hội nghị
thượng đinh lấy lý do lập trường đàm phán của Tokyo chưa rõ ràng. Cho đến nay,
một số nhân vật bảo thủ và biện hộ cánh hữu ở Nhật về “cuộc chiến tranh ở Đại
Đông Á” vãn tiếp tục coi sự khước từ này như một bằng chứng về việc Roosevelt đã
cố tình “khiêu khích để Nhật Bản gây chiến”. Nhưng Konoe chi chuấn bị để nói
rằng Nhật sẽ rút quân khỏi Đông Dương thuộc Pháp sau khi sự kiện Trung Quốc đã
được giải quyết. Còn đối với tất cả các vấn đề chính nảy sinh sau cuộc cấm vận
xăng dầu, như vấn đề giải quyết cuộc chiến tranh Trung Quốc ra sao, rút quân
Nhật khỏi Trung Quốc, liên minh của Nhật với phe Trục và cuộc nam chinh của
Nhật thì kế hoạch đàm phán của ông này hoàn toàn trống trơn.
Konoe đã phê chuẩn việc Nhật xâm lược Trung Quốc và những
đặc quyền mà Nhật có được tại đây bâng vũ lực cũng như đã đưa vào hiệp ước sơ
bộ với chế độ Uông Tinh Vệ ở Nam Kinh; ông muốn yêu cầu Mỹ khuyên Tưởng Giới
Thạch ngừng chống đối Nhật Bản. Nếu cuộc họp thượng đỉnh được tổ chức thì hệ
lập trường cũ rích đang cho thấy sự bất hợp lý của Konoe cũng sẽ không dẫn đến
một lối thoát nào, thậm chí còn có thể đẩy cuộc chiến tranh đến nhanh hơn. Hoặc
giả có lẽ Konoe đang tính toán lừa phình Roosevelt, vốn cũng là một bậc thầy về
nghệ thuật vờ vĩnh, bằng cách làm mập mờ vấn đề.
Từ khóa tìm kiếm nhiều:
chien tranh nhat ban, Nhật
hoàng hirohito

0 nhận xét:
Đăng nhận xét