Bằng việc triển khai các chiến dịch quân sự ở Trung Quốc
chỉ với hỗ trợ hậu cần tối thiểu, tiến hành cướp bóc tràn lan, thiết lập các
chế độ “bù nhìn” tay sai thay vì trực tiếp cai trị bằng quân đội ở các vùng
chiếm đóng, đồng thời điều động hàng năm tỉ trọng lớn trong ngân sách quân sự
khẩn cấp để tăng cường sức mạnh chiến tranh cơ bản, Lục quân và Hải quân đã đạt
đến một trình độ mà họ nghĩ ràng đã đủ để mạo hiểm đối phó với cuộc chiến Thái Bình
Dương.
Xét trên khía cạnh này, Trung Quốc đã giúp xoá bỏ những
hạn chế trong chi tiêu quân sự của Nhật. Đây không chi còn là cái cớ để Nhật
Bản tăng ngân sách quân sự mà còn chính là nguồn cung của ngân sách đó. Nếu
không có cuộc chiến tranh ở Trung Quốc thì cả Lục quân và Hải quân dù có muốn
cũng không thể đặt cược vào việc tiến xuống phía nam bằng vũ lực vào cuối năm
1941.
Ngày 02 tháng 7 năm 1941, mười ngày sau khi Đức xâm
lược Liên Xô, Konoe triệu tập một cuộc nghị triều để đối phó với các vấn đề còn
đang tranh cãi nhưng chưa được giải quyết từ ngày 05 – 23 tháng 6 giữa Lục
quân, Hải quân và các bộ tổng tham mưu, sau đó công bố tại hội nghị liên lạc
các ngày 30 tháng 6 và 01 tháng 7. Hội nghị thống nhất rằng việc điều quân đội
và máy bay vào miền nam xứ Đông Dương thuộc Pháp sẽ không khiến Mỹ phản ứng
bằng hành động chống Nhật mà ngay cá nếu có thì vì các mục tiêu quốc gia quan
trọng, Nhật vẫn buộc phải chấp nhận rủi ro này.
Văn bản có tiêu đề “Đề cương Chính sách Quốc gia của Đế chế
về Tình thế mới” được thông qua tại buổi nghị triều và được Nhật hoàng lập tức
chuẩn tấu đã mở ra những bước trù bị để tiến hành những cuộc chiến tranh mới
với Liên Xô, Anh và Mỹ. Lần đầu tiên đã có một tuyên bố chính sách sử dụng cụm
từ “chiến tranh với Anh và Mỹ”. Đặc biệt, văn kiện ra ngày 02 tháng 7 này còn
kêu gọi thành lập “Đại bán cầu Thịnh vượng chung Đông Á”, ổn định tình hình
chiến tranh ở Trung Quốc và tiến về “phía nam… nhằm hình thành một cơ sở vững
chắc vì sựbền vững và an ninh của quốc gia (nguyên văn là tồn vong và tự vệ)”.
Văn kiện này còn quy định thêm rằng:
“Tuỳ theo tình hình thay đổi, chúng ta cũng sẽ giải quyết
vấn đề ờ miền bắc (tức là tấn công Liên Xô)… nhầm đạt được các mục tiêu trên ta
phải tiến hành chuẩn bị chiến tranh với Anh và Mỹ… và Đế chế sẽ không bị ngăn
trở bởi khả năng chiến tranh với Anh và Mỹ”.
Từ đầu đến cuối, nội dung của văn bản đây những nội dung
như tình thế và tình trạng khẩn cấp bắt buộc.
“Nếu chiến tranh Xô – Đức diễn biến theo chiều
hướng có lợi cho Đế chế thì chúng ta sẽ giải quyết vấn đề miền bắc bằng lực
lượng của mình và bảo đảm an ninh cho vùng biên giới phía bắc của chúng ta …
Nhưng nếu Mỹ tham chiến ở châu Âu, thì Đế chế sẽ hành động theo Hiệp ước Ba
bên.
Tuy nhiên, chúng ta sẽ quyết định một cách độc lập
về thời gian và phương pháp sử dụng vũ lực nhấn mạnh”.
Từ khóa tìm kiếm nhiều:
dat nuoc nhat ban, Nhật
hoàng hirohito

0 nhận xét:
Đăng nhận xét