Đối với Đông Dương thuộc Pháp, bản đề
cương chính sách này dự báo việc di chuyển quân đội đến Vịnh Cam Ranh và khu
vực Sài Gòn để lập căn cứ nhằm tiến hành các hoạt động tiếp theo. Văn kiện cũng
nói về việc tịch thu “vào thời điểm thích hợp” những tô giới theo hiệp
ước của phương Tây còn lại ở Trung Quốc và nêu rõ việc hoàn thành công tác chuẩn
bị đề triệt phá sức mạnh quân sự của Anh – Mỹ ở châu Á. Mặt khác, trong văn
kiện cũng không phê chuẩn việc can thiệp của Nhật vào cuộc chiến tranh Xô – Đúc
(như bộ trưởng ngoại giao Matsuoka và trưởng ban quân cơ Hara Yoshimichi đề
nghị) hay loại trừ khả năng can thiệp này.
Thực chất, cuộc nghị triều ngày 02
tháng 7 đã cho phép bí mật chuẩn bị tấn công Liên Xô, với mật danh “Đại chiến
dịch đặc biệt của quân đoàn Quan Đông”. Quyết định này dẫn tới một loạt các đợt
huy động quân đội bí mật trongnước và cuộcđiều động khoảng 7 – 8 trăm nghìn
quân Nhật ở phía bắc Mãn Châu quốc trong tháng 7 và tuần đầu tháng 8. Nhiệm vụ
của những đạo quân này là đến đầu tháng 9 phải sẵn sàng chiến đấu với Liên Xô,
nhưng sẽ chỉ bắt đầu nếu quân Đức nhanh chóng đánh tan sự kháng cự của quân đội
Xô Viết ở phía Tây.
Dù miễn cưỡng nhưng cuối cùng
Hirohito vẫn phê chuẩn chính sách cứng rắn này. Ý tưởng mà ông phê chuẩn là
“không bị ngăn trở bởi khả năng chiến tranh với Anhvà Mỹ”; và việc ông chấp
thuận cho quân Nhật đóng ở miền nam Đông Dương đã rất nhanh kích động Mỹ và Anh
có phản ứng quân sự. về sau, ông có cho sửa đổi một phần chính sách quốc gia
mới này. Tất cả những bên liên quan từ đó đều được nhác nhở rằng quyết định đã
đua ra sau các cuộc nghị triều không phải là không thế thay đổi mà là ngược lại
nếu Nhật hoàng muốn.
Ngày 30 tháng 7, Hirohito thực hiện một
bước can thiệp quan trọng trong tác chiến bằng việc yêu cầu tướng Sugiyama
ngừng tăng cường binh lực ở Mãn Châu quốc vì việc này sẽ có thể ngăn cản quân
đoàn Viễn Đông của Xô Viết tái triển khai về mặt trận phía Tây. Về vấn đề
này không hề có ý định nào liên quan đến viện trợ cho Đồng Minh Hitler. Lúc
này, Nhật hoàng không muốn có chiến tranh toàn diện với cả Liên Xô hay Mỹ nhưng
nếu phải chiến tranh thì ông muốn mạo hiểm tiến về phương nam là vùng lãnh thổ
nhiều quyền lợi của Anh – Mỹ hơn là đánh nhau với Nga; và nếu Quân đoàn Viễn
đông của Liên Xô di dời về phía tây thì tương quan lực lượng của Nhật ở phía
bắc sẽ lập tức được cải thiện.
Nguy cơ quân Xô Viết tấn công nhằm lợi
dụng chiến sự của Nhật ở Trung Quốc và phía nam sẽ là không đáng kế. Cuối cùng,
dĩ nhiên cuộc cấm vận xăng dầu của Mỹ sẽ khiến việc bắc phạt trong ngắn hạn là
không thế. Cũng vì lý do đó mà sự di chuyến về phía tây của lực lượng viễn đông
của Liên Xô sẽ rất có lợi. Vậy là, dù chì trong một thời gian ngắn đầu tháng 7,
vị Thiên hoàng “yêu hòa bình”đã dự tính xâm chiếm Liên Xô bằng quân sự dù mới
ba tháng trước, ông vừa phê chuẩn Hiệp ước Trung lập với Nga, nhưng ông lại thay
đổi ý định, ban ra một mệnh lệnh hành quân và kết quả là hội nghị liên lạc ngày
09 tháng 8 đã huỷ bỏ “kế hoạch” xâm lược Liên Xô trong năm đó. Sự can thiệp của
Hirohito vì thế đã ngăn cản Nhật Bản tham gia chiến tranh với Liên Xô như bộ
chỉ huy tối cao Lục quân mong muốn. Vậy là lần này, một quyết định ban đầu của
Thiên hoàng đã không khống chế được quyết định cuối cùng.
Đọc thêm tại: http://timhieunuocnhat.blogspot.com/2015/07/e-cuong-chinh-sach-quoc-gia-cua-e-che_8.html
Từ khóa
tìm kiếm nhiều: nuoc nhat
ban, nhật hoàng

0 nhận xét:
Đăng nhận xét