Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2015

Wakatsuki kiểm soát quân đội và chấm dứt tình hình chiến sự leo thang


       Vậy là Nhật hoàng Hirohito, lúc này mới 30 tuổi, đứng trước một cơ hội tuyệt vời để hậu thuẫn cho chính phủ của Wakatsuki kiểm soát quân đội và chấm dứt tình hình chiến sự leo thang. Về mặt chính trị, Lục quân vẫn còn yếu thế. Các chủ kiến về sự kiện Mãn Châu còn chia rẽ. Nếu ông muốn cai trị theo lối «quân chủ lập hiến» kiểu Anh thay vì quân chủ chuyên chế núp dưới hiến pháp thì đây chính là cơ hội tốt.

Wakatsuki kiểm soát quân đội và chấm dứt tình hình chiến sự leo thang

      Nhật ký cùa Nara ghi ngày 22 tháng 9 thuật lại những gì Hirohito đã làm trong thời khắc quyết định này:
       «Buổi chiều, khi tôi được Thiên hoàng triệu vời, ngài hỏi tôi có nhắc nhở Tổng tham mưu trưởng (Kanaya) rằng không được tiếp tục hành động hay không. Tôi trả lời: «Bẩm có, thần đã nhắc nhở ông ấy, nhưng cho dù thần không nhắc nhở đi nữa thì ông ấy vẫn phải hiểu rõ cả chủ trương của chính phủ cũng như ý muốn của bệ hạ, đồng thời ông ấy cũng đang dần xử lý vấn đề. Đáng tiếc là các đơn vị Lục quân ngoài biên ải thường hay khinh suất và tự ý hành động»… (Sau đó) Hồi 4:20 chiều, Tổng tham mưu trưởng Kanaya diện kiến Nhật hoàng, tấu trình xin phê chuẩn việc đã rồi là điều động binh đoàn hỗn hợp từ Quân đoàn Triều Tiên. Tôi nghe Hoàng thượng nói rằng «tuy lần này không thể làm gì khác nhưng (quân đội) sau này phải cẩn trọng hơn.»
      Hiểu rõ sự cần thiết phải tăng viện lực lượng cho các đơn vị tiên phong của Quân đoàn Quan Đông đang bị áp đảo lớn về quân số, Hirohito chấp nhận tình hình như sự đã rồi. Ông không nghiêm khắc phản đối việc quân đội bành trướng. Nếu việc này có bao hàm sự tiếm quyền đối với Thiên hoàng trong chốc lát thì cũng đành thế – miễn là chiến dịch thành công.

Wakatsuki triệu tập phiên họp chính phủ


     Tối hôm đó, các thành viên trong nhóm triều đình họp mặt tại dinh thự của Harada. Những người tham dự gồm Kido (nhật ký của ông này là một nguồn dẫn chứng); Konoe; Okabe Nagakage, trưởng Phân ban một, Phòng Chính trị Bộ Ngoại giao và một quan chức khác có vai vế.Tất cả những người này đều ở vào độ tuổi 40 và có thiên hướng chi trích Saionji và Makino, đồng thời ủng hộ chủ trương của quân đội trong việc giải quyết vấn đề Mãn Châu bâng vũ lực. Họ nhất trí rằng các mệnh lệnh của bộ chi huy tối cao đã không được tuân thù đầy đủ và rằng Nhật hoàng cũng nhất trí với mong muốn ban đầu của chính phủ là ngăn chặn không để tình hình diễn biến xấu đi cũng như tiếp tục làm ảnh hưởng xấu đến hình ảnh của nước Nhật. Theo như Kido thông báo thì đây là một vấn đề có tính hai mặt. Quân đội tức giận vì các quan cận thần trong triều vì đã xúi giục Nhật hoàng ra tuyên bố và cả với Saionji, người bị coi là có tư tưởng thù địch. Vì vậy, «tốt nhất là Thiên hoàng không nên phát biểu gì trừ khi tình hình không còn trong tầm kiểm soát» ; đồng thời Saionjikhông nên đến Tokyo «trừ khi tình thế thay đổi.

Wakatsuki triệu tập phiên họp chính phủ

      Về thực chất, những người tham dự buổi họp ở dinh Harada nhất trí rằng Hirohito phải phê chuẩn hành động của Lục quân, và rằng Saionji và các quan lớn trong triều không được tiếp tục hành vi phạm pháp, lợi dụng quyền lực chi huy quân đội của Nhật hoàng cũng như làm bất cứ điều gì kích động quân đội. Với thái độ này, trong suốt thời kỳ diễn ra cuộc chiến Mãn Châu, nhóm triều đình không lân nào thể hiện được lập trường cứng rắn đối với phía Lục quân.
       Ngày 21 tháng 9, Wakatsuki triệu tập phiên họp chính phủ kéo dài 6 giờ đồng hồ liền, quyết định không phê chuẩn việc tăng viện quân từ quốc nội hay từ Triều Tiên và chỉ coi cuộc giao tranh ở Mãn Châu như một sự kiện nhằm tránh trình trạng tuyên chiến.Trong khi đó, Quân đoàn Quan Đông đã ba ngày liền gây áp lực với tổng hành dinh quân đội trung ương cho phép Tướng Hayashi, chi huy Quân đoàn Triều Tiên, điều thêm quân qua sông Áp Lục vào Mãn Châu. Vào hồi 1:00 chiều, ngày 21 tháng 9, trong khi chính phủ còn đang họp thì Hayashi đã tự ra lệnh cho quân vượt qua biên giới. Ngay sau đó, Tổng tư lệnh Lục quân Kanaya đã trình báo với Nhật hoàng rằng bất chấp mệnh lệnh trực chiến chờ lệnh, Quân đoàn Hỗn hợp quân đội biên ngoại của Nhật ở Triều Tiên, lấy cớ là tướng ở xa có thể không theo lệnh vua, đã vượt qua biên giới tiến về Phụng Thiên. Kanaya thừa biết rằng trong trường hợp này thì không có lý do nào có thể biện minh cho hành động tự quyền phạm pháp của Hayashi.

Biến cố Mãn Châu kéo theo một phản ứng dây truyền

      Kể từ khi khởi phát, biến cố Mãn Châu đã kéo theo một phản ứng dây truyền biến cố Mãn Châu các cuộc khủng hoảng quốc tế và quốc nội, tác động và làm thay đổi cơ bản đường hướng phát triển quốc gia của Nhật Bản. Trung Quốc lập tức đòi bồi thường trước Hội Quốc Liên còn Quân đoàn Quan Đông thì vẫn tiếp tục tăng cường lực lượng. Tướng Hayashi Senjuro, chỉ huy tại Triều Tiên, xin chi thị thông qua tổng hành dinh quân đội trung ươngở Tokyo cho phép điều quân qua sông Áp Lục vào Mãn Châu. Cho đến ngày 19 tháng 9, chính phủ vẫn bất lực và bị bưng bít. Thủ tướng Wakatsuki cầu viện sự giúp đỡ của Harada Kumao, thư ký của nguyên lão Saionji, với lời lẽ như sau:
      Tôi không nhận được thông báo nào của Bộ Ngoại giao hay Bộ Lục quân…
 
   Biến cố Mãn Châu kéo theo một phản ứng dây truyền

        Tôi vừa nhắc nhở họ thông qua Chánh Thư ký Văn phòng Kawasaki… Lực lượng quân Trung Quốc ở Mãn Châu và Mông Cổ có tới hơn 20 vạn trong khi chúng ta chi có khoảng một vạn. Tôi hỏi Bộ trưởng Lục quân rằng «ông sẽ làm gì nếu chẳng may hành động của ông dẫn đến tình huống không lường trước, tình huống mà ông không thể ngăn chặn được vì bị áp đảo quá lớn về quân số?» Ông bộ trưởng trà lời: «Chúng tôi sẽ điều quân từ Triều Tiên… thực ra, quân đội ở đây có thể đã được điều đến rồi.» Tôi đã khiển trách ông ấy: «Làm sao ông dám cho phép điều động binh sĩ từ Triều Tiên khi chưa được chính phủ phê chuẩn?» ông ấy nói: «Dạ thưa, thì ngay dưới thời chính phủ Tanaka (1927 – 1929), quân đội vẫn được điều động mà không cần triều đình cho phép đấy thôi.» Tôi cho rằng ông ấy không hề lường trước bất kỳ vấn đề nào… Trước tình hình này, tôi hoàn toàn bất lực trong việc kiềm chế quân đội. Làm sao quân đội của Thiên hoàng lại dám hành động mà không có sự phê chuẩn của ngài? Chúng ta có thể làm gì đây? Có lẽ tôi không nên kể những chuyện này với ngài, nhưng liệu ngài có thể làm gì không?… Tôi quả đang gặp khó khăn lớn.



Từ khóa tìm kiếm nhiều: dat nuoc nhat ban, Nhật hoàng hirohito
 

Cuộc tấn công bất ngờ vào Trung Quốc

       Đêm 18 tháng 12 năm 1931, các sĩ quan thuộc Quân đoàn Quan Đông cho nổ mìn ở gần tuyến đường sắt Nam Mãn Châu – tuyến đường nằm dưới sự kiểm soát của Nhật ở Lưu Điểu Kiều (bắc Phụng Thiên) và đổ lỗi cho binh sĩ của Trương Học Lương và ‘thảo khấu’ có vũ trang người Trung Quốc. Lấy cớ từ một biến cố tự mình dựng lên cũng như không gây thiệt hại gì cho tuyến hỏa xa, Trung tá Itagaki Seishirõ ra lệnh cho Lực lượng Đồn trú Độc lập và Trung đoàn Bộ binh 29 tấn công doanh trại của quân Mãn Châu Trung Quốc đang trấn giữ thành Phụng Thiên. 

Cuộc tấn công bất ngờ vào Trung Quốc


        Bị tấn công bất ngờ, quân Trung Quốc lớp bỏ chạy, lớp đầu hàng. Một giờ sau, kẻ đồng mưu với Itagaki là Trung tá Ishiwara Kanji đang đóng quân tại Lữ Thuận cảng, đưa ra thông báo giả mạo về Chi huy Quân đoàn Quan Đông Honjo Shigeru để rồi sau đó Honjo phát lệnh tấn công mà Ishiwara đã dày công chuẩn bị từ trước. Trong 24 giờ sau, các đơn vị quân Quan Đông tiếp tục tiến ra ngoài vùng lãnh địa tạm mướn và nắm quyền kiểm soát các thị trấn chiến lược dọc theo tuyến hoà xa. Quân Nhật sau đó còn chuẩn bị tiến chiếm các trung tâm dân cư lớn ở miền nam Mãn Châu.
        Hôm sau, ngày 19 tháng 9, triều đình được tin về cuộc đụng độ ở Mãn Châu qua tường thuật của báo chí dựa trên giải thích của quân Quan Đông. Theo các phát ngôn viên quân đội thì trách nhiệm thuộc về người Trung Quốc. Chánh phụ tá Nara Takeji tức tốc thông báo với Nhật hoàng và nói thêm rằng theo ông biến cố này sẽ không lan rộng.Nara cũng có thể đã đề xuất ngay lúc đó hay một vài giờ sau rằng Hirohito nên triệu tập một buổi thiết triều nhằm kiểm soát tình hình – một ý tưởng mà Makino và Saionji nhanh chóng phủ quyết với lý do thanh danh của Nhật hoàng sẽ vấy bẩn nếu các quyết định đưa ra trong buổi nghị triều sau đó không được thực hiện.

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2015

Nhật hoàng Hirohito đã hành động kiên quyết hơn

          Trong khi đó, trước sự thúc giục của Bộ trưởng ngoại giao Mỹ Stimson, hội đồng Hội Quốc Liên đã viện dẫn Hiệp ước Kellogg-Briand để chống lại cả Trung Quốc lẫn Nhật Bản. Trước sự phản đối của phái đoàn Nhật Bản, hội đông này sau đó đã thông qua một nghị quyết tượng trưng trong đó đề ra thời hạn là ngày 16 năm 11 để Nhật Bản rút quân khỏi các vùng chiếm đóng.Sự chi trích của nước ngoài đối với hành động gây hấn ngày càng tăng, trong khi công chúng Nhật, dẫn đâu là các báo, đài, công nghiệp giải trí và Hội Dự bị Lục quân Thiên hoàng cùng nhau ủng hộ quân Quan Đông và phản đối cả Trung Quốc lẫn phương Tây. Khi Uchida Kosai, chủ tịch Công ty Hoả xa Nam Mãn Châu, tới Tokyo để quảng bá cho sự thành lập của chế độ Trung Hoa mới ở Mãn Châu theo ý tường của quân Quan Đông, công chúng đã nhiệt liệt chào đón ông này.

Nhật hoàng Hirohito đã hành động kiên quyết hơn


       Đối mặt với sự bất tín nhiệm sâu sắc  của Quân đoàn Quan Đông đối với chính phủ đa đảng phái và sự quyết tâm không gì lay chuyển nổi của quân đội này nhằmđật cả miền bắc Mãn Châu và Nội Mông dưới quyền kiểm soát của người Nhật, các tướng lĩnh cấp cao ở Tokyo đã nhượng bộ trước ý muốn của thuộc cấp và ngừng hậu thuẫn chế độ nam Mãn Châu. Trong lúc Thiên hoàng còn đang tham dự cuộc đại diễu hành ở Kumamoto thì Quân đoàn Quan Đông đã xâm nhập các trung tâm dân cư ở bắc Mãn Châu. Để rồi sau một tuầntiến đánh, quân chủ lực đột nhiên lên xe lửa hướng về phía nam tiến về Cẩm Châu nằmcách xa vùng có đườnghoả xa, nơi 115.000 quân Trung Quốc đang đồn trú.

    Nhật hoàng Hirohitogiờ đây đã hành động kiên quyết hơn thông qua Tổng tham mưu trưởng Kanaya và Bộ trưởng Lục quân Minami nhằm ngăn cản quân đội viễn chinh tấn công đường bộ vào Cẩm Châu, dù chỉ trong một thời gian ngắn. Tuy nhiên, khi ban chi huy cấp cao ở Tokyo phê chuẩn đề xuất của Quân đoàn Quan Đông về việc thành lập các thểchế Trung Quốc «độc lập» ở cả ba tỉnh Mãn Châu để quân đội Nhật có thể trấngiữ phía bắc nhằm ngăn chặn khả năng quân Liên xô xâm lược thì cả Thiên hoàng lẫn phe triều đình đều không phản đối gì. Ngày 23 năm 11, shidehara gửi một thông điệp xuyên tạc tới Hiệp hội báo chí New York, đổ trách nhiệm hoàn toàn cho phía Trung Quốc về cả việc gây hấn trướclẫn việc chiếm đóng Tề Cáp nhĩ (Tsitsihar) và Cáp Nhĩ Tân ở phía bắcMãn Châu. Ông này tuyên bố: «Quân đội Nhật có mặt ở các vùng có đường hoả xa không phải để trang trí. Khi quân Trung Quốc tấn công, họ sẽ làm nhiệm vụ đẩy lùi các đợt tấn công và ngăn chặn các đợttấn công tái diễn.»